Chương 5: (Vô Đề)

Mỗi lần anh về muộn, tôi đều bồn chồn, khó chịu, rồi lại tự trách mình.

Tôi đang đẩy anh ra xa hơn.

Tôi biết điều đó không bình thường.

Nhưng tôi không kiểm soát được.

Nhiều lần tôi đứng trên lầu nhìn xuống, thấy xe anh đậu dưới tầng.

Anh ngồi trong xe hút thuốc, ánh lửa lập lòe, nhưng rất lâu vẫn không lên nhà.

Thẩm Chu Ý thỉnh thoảng vẫn ghé qua. Chúng tôi đi mua sắm, làm móng, tất cả đều dùng thẻ của Trần Trác Diên.

Trong thời gian đó, Trần Trác Diên cũng thỉnh thoảng gọi điện.

Lúc thì cô ấy đang mua đồ, lúc thì đang ngồi im để thợ làm móng sơn móng, chỉ trả lời kiểu rất hời hợt: "Ừ, ừ, ừ…"

Không có cảm giác để tâm lắm.

"Tìm được mục tiêu mới chưa." Tôi hỏi cô ấy.

Cô ấy đang chọn mẫu móng, liếc tôi một cái rồi cười nhẹ.

"Đoán xem."

Giọng điệu vừa đùa vừa khiêu khích, khiến người ta vừa khó chịu vừa bị cuốn theo.

Tôi và Thẩm Ngạn sẽ kết hôn trong năm nay. Dù cô ấy có thế nào, chắc cũng không động vào chồng sắp cưới của bạn thân.

Tôi tự trấn an mình như vậy.

Nhưng đồng thời tôi cũng thấy thương cho Trần Trác Diên.

Hứng thú của cô ấy luôn đến rất nhanh, cũng đi rất nhanh.

Yêu một người như Thẩm Chu Ý, dù mạnh đến đâu cũng khó mà chống lại.

Trong tình yêu, ai động lòng trước thì người đó thua.

Đồng hồ chỉ một giờ rưỡi sáng.

Trong phòng khách vang lên tiếng cửa mở khẽ.

Tôi bật dậy khỏi sofa, gần như theo phản xạ hỏi ngay: "Anh đi đâu vậy."

Thẩm Ngạn đứng ở cửa, áo khoác màu xanh đậm vắt trên tay trái, trông có vẻ mệt mỏi.

Anh ấy nhìn tôi, chậm rãi nhíu mày.

"Anh đã uống vài ly với khách hàng. Đừng như vậy nữa, anh rất căng thẳng."

Những lời quan tâm định nói tiếp của tôi lập tức mắc kẹt trong cổ họng.

Tôi khựng lại. Tôi đúng là đang làm quá rồi.

"Em xin lỗi."

Trong lòng có chút hụt hẫng, tôi chỉ có thể nhỏ giọng xin lỗi, rồi chạy tới đỡ đồ từ tay anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!