Đi được nửa đường mới phát hiện mưa xuân đã rơi từ lúc nào, vai tôi ướt mất rồi.
Nhưng cơn mưa nhanh chóng bị chặn lại.
Trên đầu tôi xuất hiện thêm một chiếc ô đen.
"May mà xem dự báo thời tiết nên mang theo hai cái ô."
Khung ô khẽ xoay.
Tôi nhìn thấy ánh mắt thiếu niên lấp lánh ý cười.
"Không phải may đâu."
Cậu ta vẫn cười, nhưng không còn vui vẻ như lúc nãy.
Nghe tôi nói, dưới tiếng mưa rơi, cậu ta khẽ đáp bằng giọng chỉ hai chúng tôi nghe được.
"Là em cố tình giúp chị nghĩ cách."
"Cố tình đưa chị đến đây, còn bám theo suốt dọc đường, chẳng phải trùng hợp gì cả."
"Em đã biết bạn trai chị ngoại tình từ trước rồi."
Thiếu gia như cậu ta chỉ cần động tay là tra ra ngay mấy chuyện này.
Thật sự rất đơn giản.
Tôi rất cảm kích cậu ta.
Nhưng…
"Tại sao?"
Tôi ngẩng đầu nhìn cậu ta.
Ánh mắt có chút cố chấp.
Cậu ta nắm lấy khung ô, hơi cúi người xuống nhìn tôi.
Trận mưa đêm đó rất nhẹ.
Tôi nhìn vào đôi mắt dịu dàng của thiếu niên.
"Vì em thích chị."
Lời tỏ tình rõ ràng, chân thành.
Cậu ta nói từng chữ một.
Tôi cúi đầu xuống.
Nghe cậu ta hỏi tiếp.
"Chị không thích em à?"
Nước mưa lạnh lẽo thấm vào cổ áo.
Thẩm Tự Tinh không biết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!