Chương 4: (Vô Đề)

Tôi chưa từng nghĩ anh ta sẽ dùng giọng dịu dàng như vậy nói chuyện với cô gái khác ngoài tôi.

Sao có thể như vậy.

Tôi đứng sững trong bóng tối, không nhúc nhích nổi.

Cả người như rơi vào mùa đông lạnh buốt.

Tiếng bước chân của hai người họ vang lên trong hành lang, nghe vô cùng ám muội.

"Hôm nay là sinh nhật anh đó, anh Thanh."

"Ừm."

"Anh muốn quà sinh nhật gì?"

Bước chân dừng lại.

Sau đó là giọng nói khàn khàn của Trần Thanh.

"Không phải đang đứng trước mặt anh sao."

"Ái chà, anh thật đáng ghét quá đi, còn chị dâu thì sao?"

"Cô ấy đâu có biết."

Sau đó là tiếng mở cửa.

Tiếng cô gái khẽ reo lên.

Rồi tiếng cửa đóng lại vang vọng trong hành lang.

Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ gặp phải chuyện như vậy.

Cũng chưa từng nghĩ Trần Thanh sẽ làm ra chuyện này.

Dù anh ta có nóng tính, có lạnh nhạt.

Tôi vẫn luôn tin rằng chúng tôi đang yêu nhau.

Nhưng khi tôi cố gắng hết sức để cứu vãn mối quan hệ này, thì anh ta lại đang thân mật với một cô gái khác.

Vậy tôi là gì trong mắt họ.

Đầu óc trống rỗng.

Các ngón tay siết chặt hộp quà đến trắng bệch.

Trong đêm yên tĩnh, có người khẽ bật cười.

Sau đó từ phía sau, một bàn tay lặng lẽ đan vào tay tôi.

"Chị à, quà này tặng em đi."

"Cà vạt đó vốn là để em thử mà, quả nhiên…"

"Vẫn là hợp với em nhất."

Cuối xuân, gió vẫn còn mang theo chút lạnh lẽo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!