Chương 2: (Vô Đề)

Thẩm Tự Tinh học lại ba năm.

Vậy mà mẹ cậu ta vẫn yên tâm giao cậu ta cho tôi.

"Ối chà, không sao đâu."

"Con nó muốn học thì cứ để nó học."

"Nó thích cô, cô cứ tiếp tục dạy nó đi."

Tôi thật sự rất muốn Thẩm Tự Tinh học tốt, thi được điểm cao.

Nhưng ba năm rồi vẫn trượt.

Tôi chỉ có thể tiếp tục dạy.

"Em làm thử bài này đi."

"Câu đầu đơn giản, phía sau hơi khó một chút, nhưng vẫn trong khả năng của em."

Tôi thở dài, để cậu ta làm bài.

Còn mình thì lấy số liệu buổi thí nghiệm ra xem.

Tính đi tính lại mấy lần mà kết quả vẫn sai.

Đống số liệu này làm tôi bối rối mấy ngày nay.

Thế nên tôi vô thức chìm vào suy nghĩ.

Đến khi tỉnh lại, tôi quay đầu nhìn.

Đập vào mắt là đôi mắt hoa đào vừa đẹp vừa mê hoặc.

Còn tờ bài làm của cậu ta thì trắng tinh.

"Thẩm Tự Tinh, trên mặt tôi có đáp án đúng à?"

Không thì sao cậu ta cứ nhìn tôi mãi.

Thấy tôi sắp khóc, cậu ta khẽ cười, ngón tay thon dài đẩy tờ nháp về phía tôi.

"Cô giáo."

"Em không hiểu. Cô dạy lại em một lần nữa được không?"

Tôi luôn chịu thua cái miệng ngoan ngoãn và ánh mắt vô tội đó.

"Tôi nói lại cách làm cho em, nhưng lần sau em đừng hỏi…"

Tôi kéo tờ nháp lại.

Bỗng khựng người.

Vì mấy hình vẽ linh tinh trên tờ nháp lại vô tình gợi cho tôi đúng điểm mấu chốt của vấn đề đang vướng.

Thì ra là vậy.

Đúng rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!