Tôi lại bị bạn trai mắng vì chơi game quá dở.
"Trời ạ, sao em lại dùng chiêu đó ở đây chứ?"
"Chắn hộ anh đi, em đang làm gì vậy?"
"Thôi, em đừng chơi cùng anh nữa."
Tôi điều khiển nhân vật trong game chạy một vòng, rồi lại quay về đứng cạnh Trần Thanh.
Sau đó anh ta nổi giận đùng đùng, hét thẳng vào voice chat.
"Tôi bảo em đừng chạy theo tôi nữa. Cút đi, không nghe hiểu à?"
Giọng đàn ông cáu kỉnh vang lên trong kênh đội.
Cả đội im lặng vài giây.
Lát sau một cô gái khác trong đội dùng giọng ngọt như kẹo kéo nói.
"Anh Thanh, anh đừng giận nữa, chị dâu chỉ là không biết chơi game thôi mà."
Không nói còn đỡ.
Nói xong giống như đổ thêm dầu vào lửa.
"Không biết chơi thì đừng chơi."
"Cứ bám theo đòi chơi cùng, chơi gà mà còn chiếm một slot xếp hạng."
"Thú vị lắm à?"
Tôi nhìn chằm chằm màn hình, càng chơi càng hoang mang.
Vừa hết ván liền thoát game, nhìn màn hình tối đen.
Sống mũi tự nhiên cay xè.
Cảm giác này thật sự vô nghĩa đến cực điểm.
Một lúc sau, cô gái kia nhắn tin cho tôi.
"Chị dâu, đừng giận mà."
"Anh Thanh nóng tính, ảnh chỉ muốn thắng thôi."
Tôi nhìn ảnh đại diện của cô ta.
Một cô bé tóc hồng ôm gấu bông.
"Chị đừng giận ảnh nữa."
"Em bảo ảnh qua chỗ chị ăn mắng nè."
Từ sau khi tốt nghiệp đại học rồi yêu xa, mâu thuẫn giữa tôi và Trần Thanh ngày càng nhiều.
Ban đầu chỉ là mấy trận cãi vặt.
Sau đó dần dần biến thành thế này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!