Chương 92: Kết thúc

Ôn Niệm Niệm lại một lần nữa tỉnh lại, bên tai vang lên tiếng vỗ tay rõ rệt.

Bảo vệ luận văn tiến sĩ của cô được bỏ phiếu thông qua, các thầy cô với mái tóc trắng xóa ngồi ở ghế biện luận thấp giọng thảo luận, rối rít gật đầu, lộ ra nụ cười hài lòng.

Ôn Niệm Niệm ngắm nhìn bốn phía, kinh ngạc phát hiện, nơi này... lại là đại học Harvard!

Chỗ khán đài chính là các bạn đồng môn thân thiết của cô ở Harvard, có Lý Duy Kiệt quái kiệt phòng thí nghiệm lượng tử, cũng có cô bạn Johanne thân nhất của cô.

Cô vậy mà lại trở về thế giới đầu tiên!

Đầu óc Ôn Niệm Niệm choáng váng, cũng không biết mình lấy được học vị tiến sĩ thế nào, hoàn thành việc chụp ảnh chung với chủ tịch biện luận và thầy hướng dẫn ra sao, cả người... toàn bộ hành trình đều trong trạng thái ngơ ngẩn.

Cho đến khi Ôn Niệm Niệm đi hết quá trình, ngồi trở lại ghế khán giả, lúc này mới có một chút cơ hội thở dốc, nhớ lại trải nghiệm vi diệu như trong mơ của mình.

Ở trong giấc mộng, dường như cô đã trải qua khoảng thời gian thanh xuân của một Ôn Niệm Niệm trong không gian song song khác, từ cấp hai đến cấp ba, từ đại học đến nghiên cứu sinh...

Nhưng cô vẫn chưa đưa thân thể nguyên chủ đi về phía cái gọi là đỉnh cao của cuộc sống, đưa cô ấy thi đậu Harvard, trở thành thiên tài khiến người ta hâm mộ.

Cuối cùng nguyên chủ vẫn lựa chọn ở bên chàng trai của cô ấy, lựa chọn cuộc sống bình thường.

Cô trả cuộc sống của nguyên chủ lại cho cô ấy...

Nhưng các bạn của cô đâu rồi, Quý Trì, Đinh Ninh, Ôn Loan còn có... Giang Dữ.

Khóe mắt có nước mắt lành lạnh chảy xuống nhưng chính cô cũng không chú ý tới, trên sân khấu, Lý Duy Kiệt người cùng cô nghiên cứu vũ trụ song song tiếp tục trình bày với ban chủ tịch biện luận ――

"Khái niệm vũ trụ song song, đến từ lượng tử cơ học, ngay từ thập niên 50 của thế kỷ 20 thì đã có nhà vật lý học trong lúc đang quan sát lượng tử, phát hiện mỗi lần quan sát trạng thái lượng tử đều không giống nhau... Vì vậy, các khoa học gia phỏng đoán vũ trụ là do nhiều vũ trụ tương tự tạo thành..."

Giọng nói của cậu dần dần đi xa, biến thành âm nền, Johanne đeo kính gọng đen, ánh mắt đầy lo lắng nhìn nhìn Ôn Niệm Niệm bên cạnh: "Win, cậu không sao chứ."

Winola là tên tiếng Anh của Ôn Niệm Niệm, Johanne thường gọi cô là Win, bởi vì cô quá ưu tú, bất kể là kiểm tra hay thi đấu, cô luôn là winner, sau đó tên gọi Win đã lưu truyền khắp trường học.

"Tốt nghiệp rất vui hả, cậu cũng kích động đến chảy nước mắt rồi."

Ôn Niệm Niệm đưa tay lau khuôn mặt đầy nước mắt, mỉm cười nói với cô ấy: "Đúng vậy đó, tớ rất vui."

"Thật là hâm mộ cậu, sau khi tốt nghiệp là có thể đến NASA làm việc rồi."

"NASA?"

"Đúng vậy."

Ôn Niệm Niệm chợt nhớ tới, lúc còn chưa biện luận, cô cũng đã nhận được offer từ NASA, hi vọng cô có thể qua nhậm chức, chuyên ngành và phương hướng nghiên cứu của cô, phía NASA cảm thấy rất hứng thú.

"Tớ sẽ phải trở về nước." Johanne nhún nhún vai, nói: "Dù sao, ba mẹ cũng hy vọng tớ trở về, tớ cũng rất muốn gặp ông bà ấy."

"Mua vé máy bay chưa?" Ôn Niệm Niệm hỏi.

"Chưa đâu."

"Mua đi, tớ cũng muốn trở về nước."

Johanne kinh ngạc nhìn Ôn Niệm Niệm: "Cái gì! Cái gì cái gì chuyện là sao vậy, không phải cậu vẫn muốn đi NASA sao, sao lại chợt muốn về nước?"

Ôn Niệm Niệm nhìn bốn chữ to vũ trụ song song trên màn ảnh, ánh mắt kiên định, nói: "Tớ cũng có người mình muốn gặp."Sau khi làm thỏa đáng xong toàn bộ thủ tục tốt nghiệp, Ôn Niệm Niệm và Johanne ngồi chuyến bay sớm quá cảnh từ Hong Kong về nước.

Hành trình hơn mai mươi tiếng, Johanne ngủ như heo trên máy bay nhưng Ôn Niệm Niệm vẫn không ngủ.

Trong lòng rất thấp thỏm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!