Chương 7: (Vô Đề)

Bà nội của Ôn Niệm Niệm tên Thư Giác, xuất thân là thục nữ danh gia vọng tộc. 

Bà cũng chính là chủ tịch hội đồng quản trị của Ôn thị, bất luận quyết sách trọng đại nào của tập đoàn đều phải qua tay bà. 

Hiện tại Ôn bà đã hơn 70 tuổi, bất quá thoạt nhìn như cũ tinh thần quắc thước, mặc bộ sườn xám kiện thâm màu xanh lục, quần áo trang trọng mà khéo léo, máu tóc hoa râm được búi cao lên. 

Từ quần áo cho tới cách trang điểm có thể nhìn ra được bà có địa vị như thế nào. 

Ôn Niệm Niệm đi xuống lầu, hướng bà Ôn chào hỏi. 

Bà hiền lành gật đầu, kêu nàng ngồi xuống. 

Với Ôn Niệm Niệm hằng ngày giản dị nhàn nhã đem so sánh với Ôn Khả Nhi thì nàng ta ăn mặc long trọng hơn nhiều. 

Ôn Khả Nhi mặc một chiếc váy dài ôm eo, tóc đen rũ trên vai, đuôi tóc còn dùng máy uốn tóc cuốn qua, hơi hơi kiều lên. 

Nàng ngồi ở bên người Diệp Tân Ý, nhiệt tình cùng nãi nãi nói chuyện, thông báo thành tích cuối học kỳ 1 của bản thân, lại chia sẻ mình tham gia toán học thi đua đạt được Á quân, cuối cùng còn không có quên hỏi han ân cần. 

Lễ nghĩa chu toàn. 

Ôn bà tuy rằng hiền lành, cũng dặn dò nàng không cẩn thận bị cảm lạnh, nhưng mà tóm lại vẫn duy trì lễ phép xa cách, cũng không không thân mật như người trong nhà. 

Ôn Niệm Niệm cũng lễ phép mà hỏi hảo, Ôn Thư bà gật gật đầu, nói: 

"Ta nhìn thấy Niệm Niệm có chút không giống lúc trước." 

Ôn Niệm Niệm liếc mắt nhìn bà Ôn một cái, Ôn Thư Giác cũng đang nhìn nàng, lộ ra phần nào đó ý vị tìm tòi nghiên cứu. 

Nàng trong lòng lộp bộp, quyết đoán quay mặt đi, không dám lại cùng bà giao tầm mắt. 

Quả nhiên gừng càng già càng cay, liếc mắt một cái liền nhìn ra nàng không thích hợp. 

Bất quá bà nội hẳn là cũng sẽ không hướng những cái sự tình thiên phương dạ đàm đó tưởng tượng, nhiều lắm sẽ cảm thấy nàng cùng khi còn nhỏ có bất đồng thôi. 

Ôn Niệm Niệm một lần nữa bình tĩnh, cũng cùng người bà hàn huyên vài câu. 

So với thái độ đối đãi Ôn Khả Nhi lãnh đạm, Ôn bà cùng Ôn Niệm Niệm nói chuyện phiếm có vẻ hòa ái hơn rất nhiều. 

Nói đến cùng, Ôn Niệm Niệm mới là cháu gái ruột của bà. 

Ôn Khả Nhi không cam lòng bị bỏ qua, nàng vội vàng mỉm cười đối với bà, nói: 

"Bà nội, gần đây cháu vẫn luôn luyện dương cầm, ngày hôm qua dương cầm lão sư còn khen cháu tiến bộ rất lớn." 

Ôn Thư Giác phong vân nhìn quen, duyệt nhân vô số, tự nhiên liếc mắt một cái liền nhìn ra tâm tư muốn biểu hiện của Ôn Khả Nhi, bà bất động thanh sắc nói: 

"Như vậy cũng không thể kiêu ngạo, phải tiếp tục nỗ lực." 

Ôn Khả Nhi dừng một chút, loại tình huống này chẳng phải bà sẽ kêu nàng đàn qua một đoạn nghe một chút sao? 

Ôn Khả Nhi lại nhịn vài phút, thấy thật sự không có ý tứ muốn nàng đánh đàn, nàng xấu hổ mà ho nhẹ một chút, nói: 

"Bà~người lại chơi, cháu mới học một khúc, muốn đàn cho người nghe nha." 

Ôn bà khóe miệng giơ giơ lên, làm trưởng bối, bà tự nhiên sẽ không đả kích vãn bối tích cực, chậm rì rì mà nói: 

"Vậy cháu đàn một đoạn đi." 

Ôn Khả Nhi tuân lệnh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!