Chương 50: (Vô Đề)

Phòng y tế, Ôn Niệm Niệm dựa ở tường, đứng xem bác sĩ nối xương cho Văn Yến.

"Răng rắc" một tiếng, trên lưng cô nổi lên một da gà.

Nhìn đã thấy đau, Văn Yến lại không rên một tiếng.

"Ai khiến em biến thành như vậy?" Bác sĩ khá tò mò, nói: "Có kỹ xảo bẻ xương, là người có học võ, từng luyện qua."

Sắc mặt Văn Yến trầm trầm, không có đáp lại.

Bác sĩ một bên đánh thạch cao cho Văn Yến, một bên dặn dò nói: "Tổn thương tới gân cốt, một trăm ngày, đừng chạy hay vận động mạnh, tĩnh dưỡng cho tốt."

Văn Yến không nói, Ôn Niệm Niệm vội vàng trả lời: "Chúng em biết rồi, thật cảm ơn bác sĩ."

Bác sĩ bưng hộp y tế rời phòng bệnh.

Ôn Niệm Niệm ngồi trước mặt cậu, duỗi tay chạm chạm cánh tay thạch cao treo trước ngực, hỏi: "Tốt, tại sao lại đánh nhau?"

Văn Yến tức giận nói: "Tên kia, mượn việc chơi bóng, phát giận lên lão tử."

"Giang Dữ không phải người chủ động khiêu khích." Ôn Niệm Niệm kinh ngạc hỏi: "Cậu đã làm gì?"

Văn Yến nhướng mày, hỏi lại: "Cậu rất hiểu cậu ta?"

"Đúng vậy." Ôn Niệm Niệm tin tưởng nói: "Giang Dữ là người đạm mạc, không dễ dàng tranh chấp, từ trước tới nay không cùng ai đánh nhau cả, tớ cũng không biết cậu ấy có một thân võ học."

Văn Yến nhún nhún vai: "Lão tử cũng không nghĩ tới, cậu ta có thể đánh như vậy."

"Rốt cuộc sao lại thế này?"

"Thật sự không biết?"

"Biết cái gì."

"Còn không phải bởi vì..."

Văn Yến bỗng nhiên vươn một cái tay khác, đầu ngón tay thon dài giơ lên, nhẹ nhàng chọc chọc mày Ôn Niệm Niệm, lẩm bẩm thanh: "Cậu."

"Tớ?"

Ôn Niệm Niệm hoang mang: "Tớ làm sao, không có trêu chọc các cậu nha."

Văn Yến buông tay, cười khổ một tiếng, không nói thêm gì nữa.

Ôn Niệm Niệm cầm thuốc đưa cậu, Văn Yến đã đi ra cửa phòng y tế.

Thực mau, Ôn Niệm Niệm đuổi theo, ngượng ngùng hỏi: "Vậy cậu vừa mới đánh cậu ấy, có dùng sức không?"

Văn Yến bỗng nhiên dừng bước chân, cô suýt nữa đâm lên lưng cậu.

Cậu xoay người, đem cánh tay thạch cao của mình hướng mắt Ôn Niệm Niệm dơ dơ, bất mãn nói: "Lão tử bị như vậy, cậu mẹ nó còn hỏi tớ có dùng sức đánh cậu ta không?"

Ôn Niệm Niệm nở nụ cười, hỏi: "Vậy cậu có đau hay không?"

Văn Yến rũ mắt nhìn cô, một đôi mắt đen xinh đẹp hơi hơi câu lên, thanh triệt lại sạch sẽ, rõ ràng chỉ thăm hỏi cực kỳ có lệ, nhưng cố tình xứng với một trương khuôn mặt xinh đẹp, làm cậu thà rằng lừa mình dối người tin tưởng, cô phát ra từ tận tâm.

Văn Yến tức giận mà nói: "Miệng vết thương có đau hay không, sớm đã không có cảm giác."

Chỉ là lòng có điểm đau.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!