Chương 5: (Vô Đề)

Ăn cơm trưa xong, Niệm Niệm vào phòng nhiên cứu và thảo luận, mở sách giáo khoa tiếng Anh ra.

Ở Harvard Niệm Niệm học tiến sĩ nhiều năm như vậy, tiếng Anh hoàn toàn không làm khó được nàng, nhưng cô cũng muốn quen thuộc tiếng anh sơ trung, ngữ pháp, từ đơn, để tránh lúc thi dọa hư giáo viên.

Ôn Niệm Niệm không chút để ý mà đặt bút viết, nhìn ngữ pháp một lát, sau giờ Ngọ ủ rũ dâng lên, Niệm Niệm ngáp dài.

Đúng lúc này, Ôn Khả Nhi lặng yên không một tiếng động từ cửa sau đi vào phòng nghiên cứu

- thảo luận, nghỉ ngơi phía sau Niệm Niệm.

Thấy cô ngủ gà ngủ gật, khóe miệng cô ta tràn ra một tia cười không dễ phát hiện.

"Chị."

Khả Nhi nghịch ngợm mà nhảy lại, đôi tay chống lên cạnh bàn Ôn Niệm Niệm ngồi, ra vẻ khờ dại cười nói:

"Chị giữa trưa không trở về nhà nghỉ trưa sao?"

"Ân, lão Vương nói tổ đồng học sau cơm trưa trở lại phòng nghiên cứu thảo luận tập hợp."

Ôn Niệm Niệm vốn dĩ đối Ôn Khả Nhi không có ác cảm, nhưng có đôi khi cô ta bày ra bộ dáng thiên chân, cùng với trên mặt thời thời khắc khắc làm công việc giả cười, cô có điểm ăn không tiêu.

Trước kia Ôn Niệm Niệm vô pháp phân chia nụ cười trên mặt cô ta, là thiệt tình hay giả nhân giả nghĩa.

Hiện tại Niệm Niệm sẽ không phạm phải sai lầm cấp thấp này.

Ôn Niệm Niệm đem tay cô ta từ trên bàn đẩy ra.

Ôn Khả Nhi đi đến hàng phía trước, dựa vào hàng ghế trên, đối Ôn Niệm Niệm nói:

"Chị, thật là hâm mộ nha, có thể gia nhập tổ của lão Vương, tuy rằng lão Vương người này, ân... chị hiểu."

Ôn Niệm Niệm liếc Ôn Khả Nhi, nói:

"Chị không hiểu, muốn nói cái gì."

Ôn Khả Nhi nhướng mày:"Chị khả năng không biết, tất cả lão sư đều không thích lão Vương."

Đây là sự thật, nhân duyên lão Vương trong trường học đúng là không tốt.

Rất nhiều thời điểm, Ôn Niệm Niệm đi ngang qua cửa văn phòng, nhìn thấy rất nhiều lão sư tụ ở bên nhau thảo luận vấn đề, lão Vương luôn lẻ loi mà ngồi một góc, mang mắt kính yên lặng đọc sách.

"Nghe nói ông ấy không hợp đàn ai cả."

Ôn Khả Nhi chỉ chỉ đầu óc chính mình:

"Nơi này, giống như có chút vấn đề, không giao tiếp cùng ai."

Ôn Niệm Niệm tỏ vẻ không sao cả mà nhún nhún vai:"Nhưng lão Vương dạy rất có ý tứ."

Làm lão sư, ông không cần am hiểu sâu việc lấy lòng, chỉ cần dạy tốt là được.

Lão Vương tuy rằng là trung niên hói đầu còn có chút dầu mỡ, nhưng không thể phủ nhận, ông dạy rất tốt, nhiều đề toán học phức tạp trải qua lời ông giảng giải luôn trở nên đơn giản hơn rất nhiều.

Hơn nữa quan trọng là, tư duy của ông chưa bao giờ sẽ giới hạn ở giáo án, mà là sẽ nỗ lực đi tìm phương pháp mới.

Ôn Niệm Niệm lý giải lão Vương cô độc.

Rất nhiều thời điểm, bị cô lập không phải bởi vì ngu xuẩn, mà là quá ưu tú.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!