Khóa thể dục của ban F, vừa lúc cùng khóa với ban A, đây là lần duy nhất trong tuần Giang Dữ cùng Ôn Niệm Niệm gặp nhau.
Ôn Niệm Niệm chán chết ngồi dưới cây ngô đồng, thật vất vả chờ đến khi lão sư ban A thổi còi giải tán, cô đứng dậy hướng Giang Dữ đi đến, muốn cùng cậu nói vài câu, hỏi một chút tình huống của cậu gần đây.
Rốt cuộc, học kỳ đều đã qua một nửa, gia hỏa Giang Dữ này… Hình như là chuẩn bị cùng cô và Quý Trì tuyệt giao, ngày thường cũng không chủ động tới tìm bọn họ.
Vương lão sư bởi vì mới tiếp xúc với chương trình học cao trung, công tác chủ nhiệm lớp cũng rất bận, không có thời gian tổ chức hoạt động tổ.
Ôn Niệm Niệm chuẩn bị cùng Giang Dữ thương lượng, vẫn là đem tổ tiếp tục ngừng hoạt động.
Ban A giải tán, Giang Dữ cùng mấy nam sinh cầm bóng rổ hướng sân thể dục đi đến.
Cậu mặc một bộ đồng phục bóng rổ màu trắng, khuỷu tay lộ rõ đường cong cơ bắp rõ ràng, nhưng bởi vì làn da quá trắng, cho nên mặc dù trên người có cơ bắp, cũng không mang vẻ lỗ mãng.
Bởi vì mới vận động, gương mặt trắng nõn của hơi hơi nổi ửng hồng, trên trán vài sợi tóc cũng nhuận ướt, rũ ở bên mắt.
Ôn Niệm Niệm vốn dĩ cảm thấy không có gì, thuận miệng thăm hỏi một tiếng, nhưng mà đến gần nam sinh xa lạ, cô dừng lại bước chân.
Cảm thấy, có chút khẩn trương.
Nam sinh cao trung, cho dù cao vẫn là thân thể, mọi thứ đều bắt đầu đĩnh bạt, chiều cao Giang Dữ, mới nhìn đã thấy xông thẳng tới 1m85.
Chiều cao cũng không phải vấn đề...
Rốt cuộc xảy ra vấn đề ở chỗ nào, Ôn Niệm Niệm cũng không biết.
Tim gia tốc.
"Giang..."
Cô còn không kịp kêu tên của cậu, Giang Dữ cùng mấy cái nam sinh đi qua bên người cô, mắt nhìn thẳng, không có liếc nhìn một cái, lập tức tới sân bóng rổ.
Thẳng đến sau khi cậu rời đi, Ôn Niệm Niệm mới phản ứng lại, có chút kinh ngạc.
Làm sao vậy, không quen biết?
……
Ôn Niệm Niệm ở duố cây ngô đồng tìm được Căn Di, cậu ấy vừa mới chạy 800 mét, trán đổ mồ hôi, đang ở dưới bóng cây nhỏ hóng mát.
"Hây, đã lâu không thấy."
Căn Di phất tay với Ôn Niệm Niệm, xem như cùng cô chào hỏi.
Ôn Niệm Niệm ngồi xuống bên người cậu ấy, nhìn thân ảnh nhóm nam sinh mồ hôi như mưa, ra vẻ lơ đãng hỏi: "Giang Dữ gần đây... Thế nào?"
Một đôi mắt đen như mực mở to nhìn chằm chằm cô, nhìn đến nỗi cô có chút giật mình: "Rồi, tớ không hỏi."
Còn có thể thế nào, sinh hoạt cậu bình tĩnh như nước lặng, một trăm năm đều sẽ không có gợn sóng, cô hỏi cũng như không hỏi.
Căn Di bỗng nhiên nhấp miệng nở nụ cười, hình như đã hiểu tâm tư Ôn Niệm Niệm, nhanh chóng viết mấy chữ lên cuốn sổ tùy thân ――
"Lớp trưởng bọn tớ, thường xuyên có vấn đề hỏi cậu ấy."
Ôn Niệm Niệm nhìn như không thèm để ý, nhưng đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm cuốn sổ của Căn Di, thấy cô ấy viết xuống những lời này, rầu rĩ: "Thì ra là tìm được ban mới."
Khó trách vừa rồi hờ hững.
Hai người ở dưới bóng cây ngồi mười phút, Ôn Niệm Niệm vẫn muốn nói lại thôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!