Chương 41: (Vô Đề)

Tất cả mọi người không nghĩ tới, trận dã ngoại thi đua này, tổ F thật sự xoay người được, giành giải quán quân về. 

Theo điều kiện trước đây Bùi Bân lão sư đánh cược, còn dư lại mấy ngày, học sinh tổ F cùng học tập cùng sinh hoạt, đều phải hưởng thụ đãi ngộ tốt nhất, bao gồm nhà ăn vô hạn mỹ thực, thời điểm đi học có thể ngồi ở hàng phía trước, đặc quyền...... 

Học sinh tổ A có thói quen hưởng thụ ưu đãi, chợt bị tước đoạt, có cảm giác như từ trên đám mây ngã xuống, rất khó thích ứng. 

Đặc biệt là Lâm Càng Sâm, tính tình càng ngày càng táo bạo, rất nhiều lần ở nhà ăn cùng dì cấp thức ăn tranh cãi: 

"Dựa vào cái gì không cho em đùi gà!" 

"Đùi gà có số lượng, chỉ cấp học sinh tổ F." 

"Em đây là tổ A đó! Trước kia đều có, dựa vào cái gì hiện tại không có!" 

Dì phân phát đồ ăn cố gắng lí giải, nói: 

"Phong thuỷ luân chuyển, bây giờ đến lượt tổ F ăn đùi gà." 

" Con mua còn không được sao!" 

Trên mặt dì nhà ăn hiện lên biểu cảm khinh miệt: " Bạn học à, nơi này không thu tiền mặt, có dùng tiền mua cũng mua không được." 

"Dì... Mắt chó chỉ thấy người thấp kém." 

" Ây da như thế nào mà còn mắng chửi người khác, còn ra dáng gì, tố chất của học sinh đâu, coi chừng tôi báo cáo cho giáo viên của các cô cậu!" 

Lâm Càng Sâm nổi giận đùng đùng đi ra khỏi nhà ăn, các dì ở nhà ăn khinh thường mà lẩm bẩm: " Trước đây học sinh tổ F cũng không được ăn đùi gà, thành tích bây giờ thật nhìn không nổi, nhân phẩm tố chất như vậy, tương lai không biết thành bộ dáng gì đây." 

Lâm Càng Sâm tức giận đến mấy ngày, từ đó đều không tới nhà ăn, mỗi ngày gặm bánh mì. 

Không chỉ mình cậu ta mà toàn bộ tổ A mấy ngày nay trạng thái đều không tốt lắm. 

Dựa theo lời Quý Trì nói thì cái này gọi là phủng sát*. 

(*Phủng sát: Nâng niu trân trọng rồi sau đó giết từ từ). 

Cũng đúng, nhưng mà thời điểm bọn họ bị phủng sát đến cũng quá nhanh đi. Từ khi vừa mới bắt đầu lên xe buýt đã được hưởng các loại đối đãi khác nhau, hiện tại đặc quyền biến mất, đương nhiên trong lòng lúc sẽ sinh ra cảm giác hụt hẫng, không tiếp thu được........ 

Trại hè kết thúc, tại đại hội khen thưởng, Giang Dữ có tích điểm cá nhân cao nhất được Đức Tân trao cho huy chương, học bổng cũng như được hưởng các đặc quyền trong suốt thời gian theo học tại trường. 

Nhà ăn trường học được ưu đãi nửa giá, đi du lịch các đợt đều được miễn phí, mỗi học kỳ cũng có ba lần đặc quyền miễn nộp bài tập cùng một lần miễn thi, thậm chí còn bao gồm tùy ý ra vào trường học và các loại phúc lợi khác...... 

Các bạn học đỏ mắt cực kỳ, thậm chí bao gồm Ôn Niệm Niệm. 

Bỗng nhiên cảm thấy có chút hối hận, tự nhiên khi không đem toàn bộ điểm đều đưa cho Giang Dữ, sớm biết rằng phúc lợi và đãi ngộ tốt như vậy, cô đã giữ lại cho mình rồi. 

Dù sao phúc lợi này nọ đối với Giang Dữ mà nói trên cơ bản cũng không cần đến. 

Là một học sinh xuất sắc thì không thể nào có chuyện làm trái quy định của trường học, Giang Dữ cũng không có khả năng chưa đến thời gian tan học rời khỏi trường. Có đặc quyền tự do ra vào trường với cậu ta mà nói chẳng có ảnh hưởng gì lớn. 

Đến nỗi đặc quyền miễn thi, vậy càng thêm không cần, Giang Dữ là cuồng ma học tập, căn bản sẽ không sợ hãi kiểm tra nào! 

Ôn Niệm Niệm bây giờ thật sự quá hâm mộ cậu. 

Cuối cùng ở lễ bế mạc hội trại, người có tâm tình phức tạp nhất phải kể đến chính là Bùi Bân lão sư. 

Khi ông ta thấy Trương Chí Hành được trao danh hiệu " Giáo viên dẫn dắt tổ tốt nhất" cùng với hai vạn tiền thưởng. Ông ta liền đỏ mắt ghen ghét, ruột gan đều muốn trào ra. 

Cũng tại thời điểm này, đề tài được các lão sư nói đến nhiều nhất cũng chính là chuyện Bùi Bân bị xấu mặt. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!