Chương 40: (Vô Đề)

Edit: Đầu Gỗ

Beta: Kỷ Kỷ

Chap thì Kỷ có từ mấy hôm trước rồi, nhưng mà dạo này ham hố một bộ truyện quá, quên lun. Bây giờ mới đăng được mong các tiểu tiên nhân thông cảm nha 33

Hazzz mong là bạn đó mau mau ra chap mới, chứ Kỷ ngóng dài cả cổ rồi, bộ đó là 12 Cs | ! " by _tieu_vien trên Wattpad, cực hay luôn. Ủng hộ bạn đó nha! ^^

Từ hình ảnh theo dõi trong rừng, xem ra học sinh tổ A đều muốn lấy điểm cao, cậu truy tớ đuổi, có hai bạn học vì cướp đoạt đề thi mà đánh nhau, ngã xuống mương, cả người đầy bùn đất, chật vật không thể tả nổi.

Có bạn học bắt được đề thi liền trốn đến một góc nấp trộm làm bài, một đạo đề nói ít cũng phải nửa giờ mới có thể hoàn thành, còn không nhất định là cả một ngày mới xong, căn bản làm không được mấy đề.

Mà hành vi của học sinh tổ F quá kỳ quái, sau khi tìm được túi đề thi, không đi giải mà trực tiếp cất vào cặp sách, sau đó lại khẩn trương đi tìm đề tiếp theo.

Như vậy tới lúc này, mấy tiếng đồng hồ trôi qua, trong bao đã trương phình lên, giống y như cái bụng đã ăn no căng, bên trong đựng rất nhiều túi đề thi.

Sau khi lấy được đề thi, toàn bộ đều chạy tới cùng hướng, nhưng mà chỗ đó nằm trong góc khuất, cameras không thể quay đến. Bởi vậy không biết đang làm gì.

Chờ đến khi trở lại rừng cây, bao lại trống không, lại tiếp tục tìm kiếm túi đề thi mới.

Lặp đi lặp lại như thế vài lần, chẳng mấy chốc toàn bộ túi đề thi trong rừng đều đã bị cướp đoạt sạch sẽ.

Bùi Bân lão sư nhìn hình ảnh theo dõi, gắt gao nhíu mày.

Tiểu tổ của bọn họ lấy làm tự hào nhất chính là Lâm Càng Sâm, nhưng chỉ mới làm năm đề, càng về sau, đề càng khó tìm, những gia hỏa tổ F kia căn bản đã đem những đề thi hiện có đem đi hết.

Trong hồ lô rốt cuộc bán thuốc gì đây???

Ngay từ đầu, Bùi Bân còn có chút lo lắng, nhưng mà nhanh chóng nghĩ lại, tổ F kia cũng thật là ngu xuẩn, cho dù cầm được đề thi cũng sẽ không làm được, vậy thì có cái gì để lo lắng nữa đâu?!

Trong màn hình theo dõi từ đầu đến cuối vẫn không xuất hiện hình ảnh Giang Dữ...

Lúc trước người thề son thề sắt khoác lác là cậu, chẳng lẽ, biết bản thân chắc chắn thua, cuối cùng kéo dài chút hơi tàn cũng không muốn, từ bỏ?

Khóe miệng Bùi Bân hơi hơi giơ giơ lên.

Gừng càng già càng cay, chỉ là hạt đậu nhỏ mà muốn đọ sức cùng lão sư đây sao? Mơ!?

......

Hoàng hôn buông xuống cũng là lúc thi đấu kết thúc, các bạn học các tổ tốp năm tốp ba ra khỏi doanh địa, nhìn qua đều có chút ủ rũ cụp đuôi.

Thế nhưng mấy nam sinh tổ A rất có tự tin, vừa nãy còn cùng các bạn học tổ khác giao lưu một chút, biết được bọn họ cũng không tìm được nhiều đề thi, dù tìm được rồi, đề thi khó thật sự không làm được, cho nên kết quả của đa số bạn học cũng chỉ có khoảng ba bốn đề thi.

Thành quá của học sinh tổ A phổ biến tốt hơn, ít nhất cũng làm năm túi đề, Lâm Càng Sâm làm được tám đề thi, ở nơi này là người ưu tú nhất.

Cậu ta cầm trên tay áo khoác yêu thích nhất, tay còn lại lau mồ hôi, đi ra doanh địa, nhìn nhìn chung quanh.

Mọi người đều biết, cậu ta đang tìm kiếm Giang Dữ.

Những người khác, Lâm Càng Sâm căn bản đều không để vào mắt, cậu ta chỉ đem mỗi Giang Dữ trở thành đối thủ.

Không nhìn thấy Giang Dữ, trên mặt Lâm Càng Sâm hiện lên một tia mỉm cười đầy khinh thường cũng như ngạo nghễ.

Hiện tại còn chưa ra, khẳng định thành tích không tốt lắm.

Lượng đề lần nàt, so với trong tưởng tượng của cậu ta ít hơn rất nhiều.

Ngay từ đầu, cậu ta còn tưởng rằng vận khí của bản thân không tốt lắm, sau gặp được các bạn học khác, phát hiện số lượng đề thi mà bọn họ làm được còn ít hơn cả cậu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!