Chương 4: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Sáng sớm ngày hôm sau, ngày mới tờ mờ sáng, Ôn Niệm Niệm liền đi tới trường học.

Con phố phía sau trường h có một tiệm bánh bao gia đình đặc biệt được hoan nghênh, cô không kiềm được mua một túi tương hương bao.

Miệng ngậm bánh bao, thảnh thảnh thơi thơi mà hướng tới trường học đi đến.

Lúc này, một dáng nam nhân thon gầy đi đến bên người, cùng cô song song mà đi.

Ôn Niệm Niệm nghiêng đầu nhìn hắn một cái.

Hắn làn da trắng nõn, cằm sắc nhọn, mang kính đen thật dày, mặc áo trắng đan xen đồng phục, đeo trung quy cặp sách trên lưng, vừa thấy chính là đệ tử tốt.

Gia hỏa này... chính là người thấy cô làm bài toàn, hơn nữa đồng học trước mặt bốn phía khoác lác uỷ viên bốn mắt

-- Quý Trì.

Quý Trì đỡ đỡ mắt kính, ý vị thâm trường mà đánh giá cô, lộ ra biểu tình cũng không đơn giản. --

"Ôn Niệm Niệm đồng học, không biết cậu còn thiếu chân theo hay trang sức gì không? Không ngại nói, tớ có thể..."

Ôn Niệm Niệm suýt nữa làm bánh bao nghẹn trứ lại, không nghĩ tới học ủy ngày thường nhất quán chi lấy "Người thành thật", sẽ có một ngày tung ta tung tăng chạy tới ôm đùi cô.

"... Cũng không quá cần."

Học ủy Quý Trì không chút nào để ý mà xua xua tay, nói:

"Tớ cảm thấy cậu sẽ yêu cầu, từ nay về sau, tớ sẽ là vật trang sức, nhất định sẽ tẫn liếm cẩu lớn nhất, giúp cậu trở thành nữ thần."

Khóe miệng Ôn Niệm Niệm trừu trừu, nhìn học ủy chân thành, kỳ thật cũng có chút không đành lòng.

Học ủy Quý Trì chỉ số thông minh không cao, nhưng là siêu cấp vô địch nỗ lực, mỗi ngày mở mắt ra học tập học tập lại học tập!

Tuy rằng nỗ lực, nhưng thành tích trước sau đều không đi lên, khả năng là... Thiên phú hữu hạn.

Nguyên nhân chính là vì hắn đem toàn bộ tinh lực đều treo ở học tập, quá mức chăm chỉ, trên cơ bản không có tiếng nói chung, bị xếp vào loại người "Quái già".

Niệm Niệm nghĩ đến chính mình ở quá khứ, lúc còn là Ôn Niệm Niệm trước kia, cô cũng bởi vì chỉ số thông minh siêu quần mà cùng người chung quanh không hợp nhau, bị cô lập cùng xa lánh, không có bằng hữu.

Sau này mặc dù là thi đậu trường danh giáo thế giới, nhưng mọi thời điểm, bản thân luôn lẻ loi độc hành, yên lặng chịu đựng lịch học siêu tốc của trường, mang cảm giác cô độc.

Đại tiểu thư Ôn Niệm Niệm tuy rằng không được ưa thích, nhưng tốt xấu có mấy hồ bằng cẩu hữu*, nhưng học ủy một bằng hữu đều không có.

( P/s: Câu này nghe nhiều rồi ha, đại khái chỉ bạn bè không tốt.)

Ôn Niệm Niệm lý giải tâm tư của học ủy, hắn muốn tìm được đồng loại.

"Học ủy, cậu cùng tôi làm bằng hữu sao."

Quý Trì mặt già đỏ lên, lập tức ngạo kiều vỗ vỗ bộ ngực, nói:

"Lỗ Tấn* tiên sinh nói rất đúng, mãnh thú luôn là độc hành, dê bò mới kết bè kết đội."

( P/s: Lỗ Tấn là chủ tướng của cuộc cách mạng văn hóa Trung Quốc.

Ông không chỉ là một nhà văn, mà còn là một nhà tư tưởng vĩ đại, nhà cách mạng vĩ đại.... "Phương hướng của Lỗ Tấn là phương hướng của nền văn hóa mới của dân tộc Trung Hoa"

- Mao Trạch Đông, Tân dân chủ chủ nghĩa luận.)

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!