Edit: Đầu Gỗ
Beta: Kỷ Kỷ
Thời điểm xếp hàng múc cơm, Ôn Niệm Niệm liên tiếp trách cứ Giang Dữ: " Cậu cũng quá coi trọng tôi đi."
Giang Dữ không chút để ý nói: "Trước sau như một."
"Cậu cái đồ gia hỏa này, lời nói tốt xấu nghe không hiểu hả, đừng xem thường tổ A, tổng điểm của bọ họ có biện pháp được điểm cao, cậu nghĩ tôi làm sao có thể đuổi kịp?"
Giang Dữ lấy cơm, cũng không thèm cãi lý với cô, lập tức đi đến khu dùng cơm.
Ôn Niệm Niệm lấy cơm miệng cười ngọt ngào, lấy lòng nói: " Dì xinh đẹp à, con muốn ăn đùi gà nha, cảm ơn dì."
Bà dì nhìn vào phù hiệu trên ngực của cô, không chút lưu tình nói: "Đùi gà không thể lấy, chỉ có tổ A được."
"Thì vừa nãy... Giang Dữ cũng là người tổ F, dì cho cậu ta đùi gà mà!"
" Phải không? Chắc là do con nhìn nhầm rồi?"
Ôn Niệm Niệm thấy vẻ mặt tươi cười của dì phát, vẫn là từ bỏ cãi cọ.
Gia hỏa Giang Dữ này, lớn lên là con nhà người ta, bộ dáng đoan chính, thành tích xuất sắc, được các cô, các dì đặc biệt ưa thích.
Cùng với một thân khí chất học sinh xuất sắc, trên mặt phù hiệu ghi chữ F cực lớn thì tính là cái gì!
Ôn Niệm Niệm chẹp miệng trở lại chỗ ngồi, nhìn chằm chằm đùi gà trong khay của Giang Dữ, đè nén nói: " Cậu không phải ăn rau sao, đâu có thích ăn thịt đúng không."
Ở trong ấn tượng của cô, khẩu vị Giang Dữ chính là nhạt nhẽo, giống như chỉ thích ăn rau dưa, không thể nào ăn thức ăn mặn dầu mỡ.
Giang Dữ hình như muốn cố ý chọc cô hâm mộ, kẹp đùi gà lên đưa tới trước mặt cô cười hỏi:" Không ăn, chỉ để ngửi hương vị thôi."
Ôn Niệm Niệm há mồm cắn một miếng lớn, Giang Dữ không dự đoán được cô mặt dày vô sỉ như vậy, rụt chiếc đũa trở lại.
"Bang..."
Đùi gà cứ vậy mà rớt xuống bàn.
Ôn Niệm Niệm:......
Quý Trì rốt cuộc nhìn không được, hét lên:
" Hai người các cậu làm loạn cái gì không biết, không ăn thì cho tớ ăn! Thật lãng phí!"
Ôn Niệm Niệm rốt cuộc sinh khí, oán hận trừng mắt nhìn Giang Dữ một cái.
Vốn dĩ Giang Dữ lấy đùi gà chính là muốn chọc tức Ôn Niệm Niệm, hiện tại rớt, trong lòng cũng cảm thấy có chút băn khoăn, trong quá trình ăn cơm không khỏi có vài lần lén nhìn sắc mặt của cô.
Ôn Niệm Niệm không thèm nhìn, cũng không cùng hắn nói chuyện.
Giang Dữ đem thịt bò cùng thịt gà viên trong chén của mình tất cả đều gắp ra, đặt ở phần cơm của Ôn Niệm Niệm, ngoài miệng không nói gì, chỉ dùng phương thức này biểu đạt ý tứ muốn làm hòa.
Ôn Niệm Niệm thu vào mắt hết thảy nhưng vẫn không thèm để ý.
Khóe miệng Giang Dữ muốn nói lại thôi, sau đó liền với tay gắp lấy miếng khổ qua* mà cô ghét nhất lặng lẽ bỏ vào phần cơm của bản thân.
(P/s: mướp đắng.)
Quý Trì nhìn thấy kinh ngạc không thôi, Giang Dữ là người nào, một người không dính khói lửa phàm tục, một đại công tử thế gia, ai cũng không thể ghét bỏ, thế nhưng lại không chê Ôn Niệm Niệm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!