(P/s: Kỷ đã quay trở lại. Tặng ★chào mừng nào.)
Phòng Văn Yến có chút hơi hỗn độn, là phòng điển hình của các nam sinh, bên giường có mấy mảnh vải màu sắc khác thường, rõ ràng phía dưới chôn quần áo.
Ôn Niệm Niệm từng vào phòng của nam sinh, lúc trước tới nhà Giang Dữ, phòng hắn cùng Văn Yến hoàn toàn bất đồng, sạch sẽ đơn điệu tựa như nét bút đơn giản.
Ôn Niệm Niệm không nhịn được cười lên.
Văn Yến hỏi cô: "Cười cái gì?"
"Phòng của cậu, làm tôi nghĩ tới một bằng hữu khác, đều là nam sinh, vì cái gì khác biệt lớn như vậy?"
"Hả?" Văn Yến rất có hứng thú mà nhướng mày: "Nói xem."
"Bạn học kia, có chứng cưỡng bách rất nghiêm trọng, buổi sáng ăn cái gì, giữa trưa ăn cái gì, buổi tối ăn cái gì, trưng bày bài trí trong phòng, mỗi ngày đi học, tan học về nhà lộ tuyến từ từ, giống như số lý trung đại lượng không đổi, vĩnh hằng bất biến*."
(P/s: mãi mãi không có biến hóa.)
Ôn Niệm Niệm ngồi xuống ghế, tiếp tục nói: "Cậu cùng cậu ta hoàn toàn tương phản, cũng không lẽ thường ra bài, vĩnh viễn không ai có thể đoán được kế tiếp sẽ làm cái gì, là số lý trung biến đổi không ổn định."
Văn Yến tuy rằng không học qua vật lý, nhưng cũng có thể nghe hiểu được lời nói của Ôn Niệm Niệm.
"Vậy... Cảm thấy đại lượng không đổi tốt, hay là biến đổi tốt?"
Vấn đề này thế nhưng làm khó Ôn Niệm Niệm, cô gãi gãi trán, hoang mang mà nói: "Chưa từng nghĩ tới vấn đề này."
Văn Yến cười như không cười nói: "Có lẽ có thể suy nghĩ một chút."
Ôn Niệm Niệm nhún nhún vai, không suy nghĩ về vấn đề này, thấy trên bàn hắn tùy ý để mấy quyển bút ký, là tài liệu lúc trước cô giúp hắn sửa sang lại.
"Này, cậu đều xem sao?"
Văn Yến đúng sự thật đáp: "Không có xem."
Ôn Niệm Niệm gật đầu, nghĩ đến cũng phải, thời điển làm tư liệu cô không biết tật xấu của Văn Yến, nếu biết, đã không làm việc vô dụng này.
Lại không nghĩ rằng Văn Yến chuyện vừa chuyển, giơ giơ di động: "Không có xem, nhưng có lưu xuống, mỗi ngày nghe."
Ôn Niệm Niệm kinh ngạc, tiếp nhận tai nghe của Văn Yến, nghe được bên trong quả nhiên truyền đến thanh âm nam sinh đọc sách, mỗi đề nói kỹ càng, tỉ mỉ phân tích bước đi, công thức định lý, trên cơ bản đều đọc ra.
Nghe thanh âm này còn rất quen thuộc, hẳn là anh em tốt của hắn, Từ Dương giúp đỡ.
Ôn Niệm Niệm không nghĩ tới, hắn cư nhiên còn đem tư liệu bút ký của cô làm thành bản ghi âm, khó trách trong khoảng thời gian này, ở trường học hay bên ngoài nàng thấy hắn, luôn mang theo tai nghe.
Tâm huyết của mình được đối đãi quý trọng, trong lòng Ôn Niệm Niệm còn tư vị, cô mở cặp sách ra, lấy notebook, nói: "Thời gian không còn quá nhiều, tôi căn cứ vào các tri thức của lão sư ngày thường giảng, áp một ít đề, tôi tìm cho cậu rồi, có thể vớt vài phần, đặc biệt là khoa văn, tiếng Anh, Lịch sử gì đó, đem chúng nó toàn bộ ghi lại."
Văn Yến ngoan ngoãn gật đầu, Ôn Niệm Niệm tiếp nhận di động hắn, bắt đầu ghi âm.
Văn Yến nghe tiếng nói bình thản nhu uyển của nữ sinh, giống như lông chim phiêu phiêu đảo qua tâm hắn, hắn ngồi bên người cô, nghiêm túc nhìn.
Ôn Niệm Niệm tạm dừng để nghỉ ngơi, hỏi hắn: "Nhìn tôi làm gì?"
"Cậu biết, mặc dù nhớ kỹ tri thức, tôi có thể, nhưng... Ở trên trường thi thì ngủ rồi."
Không thể tập trung lực chú ý, là chướng ngại lớn nhất của hắn.
"Biết."
"Nếu biết là phí công, vì cái gì còn muốn giúp?" Văn Yến quay đầu, nhìn phía cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!