Chương 3: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Buổi tối, cha Ôn Đình Hiên tan tầm về nhà, mẹ Diệp Tân Ý vội vàng cùng ông nói sự tình toán học lão sư tìm đến.

Cùng Diệp Tân Ý phản ứng giống nhau, Ôn Đình Hiên cũng đồng dạng tỏ vẻ không thể tin tưởng. ——

"Có thể là lão sư nghĩ sai rồi?"

Diệp Tân Ý thấp giọng nói: "Tôi cũng nghĩ như vậy, sợ là lão sư nghĩ sai rồi."

Ôn Đình Hiên nhìn người trước mặt yên lặng ăn cơm không ra tiếng

-Ôn Niệm Niệm, có cảm giác bối rối, cô ở nhà là bảo bối nữ nhi, từ nhỏ hiền hậu thành thật, chỉ số thông minh không cao, không.. phải nói là rất thấp.

Nhưng là, vạn nhất đâu?

Nếu Ôn Niệm Niệm thật sự thuộc về dạng có thiên phú, hiện tại bồi dưỡng, nói không chừng tương lai thật sự tiền đồ vô lượng.

Ôn Khả Nhi tuy rằng có tiền đồ, nhưng đến cùng vẫn là dưỡng nữ khác họ, không phải con gái chính mình sinh ra, tính thành tích cũng được, Ôn Đình Hiên cũng không có khả năng đem thành người thừa kế, quản lý tập đoàn Ôn thị.

Nếu tương lai Ôn Niệm Niệm thật sự nhận phó thác... đúng là vạn hạnh!

"Niệm Niệm, toán học lão sư hy vọng con gia nhập cái này, con có muốn tham gia không?"

Ôn Niệm Niệm đang nghiên cứu ngô cơm ở trong chén có thể làm ra như vậy bằng cách nào, rất ngon, đang suy nghĩ nhất thời không kịp nghe, bỏ việc nghiên cứu ngô cơm, cô ngẩng đầu, mờ mịt mà "A" một tiếng.

Ôn Đình Hiên gắp một miếng thịt bò nạm thịt cho cô, tiếp tục nói:

"Con cảm thấy tổ không chậm trễ học tập, chúng ta cho con tham gia."

Khóe miệng Ôn Khả Nhi nhàn nhạt giơ lên, người hầu chung quanh cũng đối diện lẫn nhau, đáy mắt truyền đến thần sắc khinh thường ——

Chậm trễ học tập?

Vị Ôn đại tiểu thư này lạn đến rớt tra, còn có thể chậm trễ như thế nào?

Đầu lưỡi Ôn Niệm Niệm nhấp hơi ngọt của ngô cơm, không chút để ý mà nói:

"Con không sao cả."

"Niệm Niệm, con hẳn là sửa con của hiện tại mà học tập."

Ôn Đình Hiên ho nhẹ một tiếng, nói:

"Nếu lão sư tin tưởng con có thiên phú, nên hảo hảo lợi dụng, chăm chỉ một ít, hướng em gái Khả Nhi học tập, con nếu có một nửa chăm chỉ, thành tích hiện tại khẳng định không phải là cái dạng này."

Ôn Niệm Niệm chớp chớp mắt, gật đầu, đối lời của ba nói tỏ vẻ tán đồng.

Ôn Khả Nhi thật sự chăm chỉ, tuy rằng cô luôn ở trước mặt đồng học nói chính mình không thấy thế, đêm trước kỳ thi cũng là sớm vào giấc ngủ, nhưng chỉ có Ôn Niệm Niệm biết, gia hỏa này thích đóng cửa yên lặng nỗ lực, không hy vọng để cho người khác biết.

( P/s: Tuy Ôn Khả Nhi tức Chúc Ly Cầm là một nữ phụ khá đáng ghét nhưng phải công nhận một điều là nàng rất chăm chỉ, nỗ lực, không mấy ai được như thế. Tuy rằng có ghen tỵ và đố kỵ nhưng con người có phải ai cũng không có đâu. Tác giả viết vai này vừa thương vừa ghét.)

Nhưng ai cũng không phải mù, ngay cả toán học lão sư đều nhìn ra, Ôn Khả Nhi có thể thi được thành tích cầm cờ đi trước toàn dựa vào cô ta chăm chỉ.

Nhưng mà Ôn Khả Nhi trong lòng lại có chút không thoải mái.

Cô chính là không thích người khác biết mình chăm chỉ, cô muốn chính mình là thiếu nữ thiên tài.

Ôn Đình Hiên cũng không có chú ý tới biểu tình trên mặt Ôn Khả Nhi có biến hóa, ông đối Ôn Khả Nhi nói: "Khả Nhi, thành tích học tập của con so Niệm Niệm tốt một chút, ngày thường cũng nên giúp chị."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!