*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Ôn Hàn cùng Ôn Trạch hai người bị nhốt ở hậu viện ước chừng hai giờ, thẳng đến khi năm tiếng chuông vang lên, người một nhà đi vào hậu viện phóng pháo đón năm mới đến, lúc này mới phát hiện ra bọn họ.
Hai anh em run run rẩy rẩy ngồi ở chuồng chó của hậu viện, dựa sát lẫn nhau sưởi ấm, áo lông trên người đều đã kết thành băng cứng.
Mà kim mao cẩu ngồi ở sau cửa số sát đất, ấm áp, nghiêng đầu xem bọn họ.
Thật đúng là người không bằng cẩu a!
Thím tư đặc biệt cưng chiều hai đứa con trai trong nhà này, thấy bọn họ bị đông lạnh đến thần chí sắp không rõ, gấp đến độ dậm chân: "Như thế nào thành như vậy a! Bao lớn rồi, rốt cuộc tại sao lại thế này! Ai đem các con nhốt ở bên ngoài?"
Ôn Hàn cùng Ôn Trạch hai người sắc mặt trắng bệch, môi run run, sớm đã nói không nên lời.
Bởi vì thím tư luôn thổi phồng việc mình sinh hai người con trai, đối Ôn gia có bao nhiêu cống hiến, mà bác gái chỉ có một nữ nhi Ôn Lan, cho nên bà thường xuyên chế nhạo bác gái――
Liền tính Ôn Lan có giỏi như thế nào đi chăng nữa, chung quy là con gái gả ra ngoài, không giống bà, có hai người con trai, lúc tuổi già cũng có cái dựa vào.
Trong bụng bc gái vốn dĩ đã có cả bụng hỏa, lúc này tóm được cơ hội, liền cười nói: "Ai nha, Ôn Trạch, Ôn Hàn, hai người các cháu như thế nào ngủ ổ chó này a, thật đúng là... khó trách mụ mụ các cháu nói các cháu là nhân trung long phượng, thật đúng là co được dãn được."
Thím tư đầy mặt phẫn muộn, đẩy hai đứa con ngốc của mình vào nhà, khẩu khí cũng không khách khí: "Mau, bẩn muốn chết, mau vào đi! Đừng ở bên ngoài làm cho mụ mụ mất mặt xấu hổ!"
Tuy rằng có tiểu nhạc đệm như vậy, nhưng vẫn không ảnh hưởng tâm tình người một nhà từ cựu phóng pháo.
Tới buổi tối muộn một chút, nhóm thân thích Ôn Trạch lục tục rời đi.
Ôn Niệm Niệm trở lại phòng, nhìn đến cái thảm lông tơ màu xám được xếp ngay ngay ngay ngắn ngắn thành khối đậu hủ đặt trên bàn nhỏ, thảm tay thỏ lông xù xù cũng đặt bên cạnh.
Đồng thời, trên bàn còn thả hai kẹo thỏ trắng* lớn.
Ôn Niệm Niệm mở to hai mắt, nhặt kẹo sữa lên, mạc danh có chút thụ sủng nhược kinh.
Này là... Ôn Loan đưa?
Không giống anh họ quái gở cả người mang ý châm biếm làm chuyện này a........
Mấy ngày Tết Âm Lịch, Ôn Niệm Niệm luôn đem mình nhốt trong phòng sách, không cùng Diệp Tân Ý cùng Ôn Đình Hiên đi các nơi chúc tết.
Diệp Tân Ý rất muốn mang Ôn Niệm Niệm ra cửa, nhưng Ôn Đình Hiên nói, giai đoạn lớn lao tới, không nên quấy rầy con cái ôn tập.
Trong khoảng thời gian này, gia gia Ôn Triết thường xuyên đi tới nhà Ôn Đình Hiên, sau giờ Ngọ, ánh dương rọi xuống trời đông, ấm áp, thích hợp đi ra đê bờ sông đê dạo một chút.
Dưới cây liễu cạnh bờ sông có ván cờ, Ôn Niệm Niệm thường xuyên cùng lão gia tử Ôn Triết và các lão nhân gia khác đánh cờ tướng, nghe các lão nhân nói một chút chuyện xưa, thời gian một buổi trưa đạm mạn cứ như vậy qua đi.
Ôn Niệm Niệm vô luận là cờ vây hay là cờ tướng, cờ nghệ tương đối tinh vi, người"Kinh nghiệm sa trường" như lão nhân gia đều không phải đối thủ nàng.
Thế nhưng lại cấp cho lão gia tử Ôn Triết không ít mặt mũi.
Không mấy ngày, hoa viên bờ sông các lão nhân gia đều biết Ôn Niệm Niệm, còn hỏi Ôn Triết từ đâu tìm ra được một tiểu thần đồng.
Ôn Triết vui tươi hớn hở mà cười nói: "Đây là cháu gái nhỏ nhà tôi." Trong mắt, giữa mày rất tự hào.
Diệp Tân Ý thường xuyên oán giận, Ôn Niệm Niệm cứ có thời gian là cùng lão gia tử đi ra ngoài chơi cờ tướng, cũng không bồi bà tham gia tụ hội gì cả.
Ôn Đình Hiên trấn an: "Bà còn không phải là muốn mang Ôn Niệm Niệm đi ra ngoài, ở trước khuê mật khoe ra à?"
Diệp Tân Ý bĩu môi: "Thôi đi, ông cho rằng lão gia tử mang con bé đi chơi cờ, mục đích đơn thuần sao!"
Cũng là khoe đó thôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!