Chương 23: (Vô Đề)

Ôn Khả Nhi cự tuyệt về quê, Ôn Đình Hiên cùng Diệp Tân Ý vì ổn định cảm xúc của Ôn Khả Nhi, tự nhiên cũng không có nói sự tình về quê nữa.

Cùng ngày bọn họ đưa Ôn Khả Nhi tới chỗ bác sĩ tâm lý, biết được bệnh trầm cảm thật sự sẽ có khuynh hướng tự sát, cái này làm trong lòng bọn họ một tầng u ám.

Nghĩ đến sự tình ngày đó nàng lên sân thượng sự tình, Ôn Đình Hiên cùng Diệp Tân Ý mồ hôi lạnh chảy ròng.

Nếu nàng thật sự ra chuyện gì, hậu quả không dám tưởng tượng.

***

Sự tình Ôn Khả Nhi lên sân thượng nháo có sức ảnh hưởng lớn, bởi vì có không ít người lúc ấy chụp ảnh, quay trực tiếp phát trên Weibo, trong lúc nhất thời trường học đứng trước đầu sóng ngọn gió trước dư luận xã hội.

Đoạn thời gian kia lãnh đạo hay giáo viên đều sầu đến đầu trọc luôn.

Sau chủ nhiệm lớp khuyên Ôn Khả Nhi tạm nghỉ học một thời gian, về nhà tĩnh dưỡng, nếu cứ như vậy sẽ tiềm tàng nguy hiểm lưu tại trong trường học, sớm hay muộn sẽ xảy ra vấn đề.

Ôn Khả Nhi không muốn rời trường học, chủ nhiệm lớp liên hệ Diệp Tân Ý, hy vọng có thể mang nàng về nhà.

Diệp Tân Ý cũng khuyên Ôn Khả Nhi, khuyên can mãi nhưng Ôn Khả Nhi kiên quyết không muốn.

Nàng xem ra, rời đi chính là nhận thua, mà nàng khổ tâm trù tính nhiều năm như vậy, tuyệt đối không thể từ bỏ.

Sáng sớm hôm đó, Niệm Niệm đeo cặp sách đi vào trường học, xuyên qua bóng râm của cây xanh, phía dưới khu dạy học vây tụ không ít học sinh, tựa hồ có náo nhiệt để xem.

Còn có rất nhiều đồng học đứng ở trên các tần ban công, ánh mắt tò mò dưới lầu.

Ôn Niệm Niệm mới vừa chen vào trong đám người liền nghe được trong đám người truyền đến thanh âm bén nhọn của một phụ nữ ――

"Tôi mặc kệ, đang êm đẹp trường học lại xảy ra vấn đề, các người nhất thiết cho tôi một công đạo!"

"Phải phải phải, chuyện này là trường học trông nom không chu toàn, cũng may Ôn Khả Nhi hiện tại không có việc gì."

Nói lời này chính là giáo viên chủ nhiệm, hắn nỗ lực trấn ancảm xúc của người phụ nữ kia: "Đây là bất hạnh trung chi đại hạnh, chúng ta muốn cho Ôn Khả Nhi về nhà tĩnh dưỡng, cũng là vì em ấy hảo a."

"Hừ, không có gì? Ông nhìn nó xe, người như đi nửa cái mạng, còn nói không có việc gì! Có phải hay không muốn người chết mới có việc!"

"Không, không nghiêm trọng như vậy."

Ôn Niệm Niệm thấy được người phụ nữ trung niên trước mặt, đúng là mẹ ruột của Ôn Khả Nhi

-Triệu Minh Tú.

Từ khi Ôn Khả Nhi vào trong thành học, Triệu Minh Tú đuổi lại đây, ở Nam thành làm công, bất quá tuyệt đại sinh hoạt vẫn là dựa vào Ôn Khả Nhi tiếp tế.

Bà ta mới vừa vào thành liền dẫn theo bao lớn bao nhỏ đặc sản tới cửa Ôn gia bái phỏng, bất quá bởi vì Ôn gia cha mẹ không ở nhà quản gia không bà vào cửa.

Ôn Niệm Niệm đã từng cách bức màn, xa xa gặp qua một lần.

Hiện tại Triệu Minh Tú so mới bộ dáng vừa vào thành mặt xám mày tro thì khá hơn nhiều. Bà mặc một cái áo lông màu Minh Hoàng*, tóc dùng dùng dây thun bó ở sau đầu, phát chất thực thô, bên hông đeo túi xách LV*, Ôn Niệm Niệm cảm thấy rất quen mắt, có điểm giống túi mà mụ mụ dùng quá nha.

*màu Hoàng Minh: Theo điển chế nhà Thanh, Nhiếp lục cung sự Hoàng quý phi Na Lạp thị là vị Hoàng quý phi đầu tiên được dùng màu ["Minh hoàng sắc"; ]

- loại màu vàng tươi sáng mà trước đó chỉ được dùng bởi Thái hoàng thái hậu, Hoàng thái hậu, Hoàng đế cùng Hoàng hậu.

*túi LV: đại khái là em này.

Nàng cũng có thể đoán được, mụ mụ đem cái túi này cho Ôn Khả Nhi, nhưng cuối cùng lại rơi xuống trên người mẹ Ôn Khả Nhi

-Triệu Minh Tú.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!