*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Ôn Niệm Niệm trên đường về nhà, gặp Ôn Khả Nhi.
Ôn Khả Nhi đang ngồi trong xe, Tài xế Từ mỗi ngày đón đưa đi học.
Kỳ thật xe hơi là do cha mẹ cấp cho Ôn Niệm Niệm, nhân tiện mang theo Ôn Khả Nhi, bất quá Ôn Niệm Niệm không quá nguyện ý Từ tài xế đón đưa. Nàng mỗi ngày tan học muốn cùng Quý Trì đi ra ngoài vơ vét mỹ thực chứ không nghĩ để cho tài xế mỗi ngày canh ở trường học chờ nàng.
Cho nên xe hơi... liền để Ôn Khả Nhi chuyên dụng.
Ôn Khả Nhi phi thường hưởng thụ đi học tan học có xe hơi đón đưa, nàng cảm thấy dưới con mắt của đồng học ngồi trên xe hơi cảm giác sướng cực kỳ.
Diệp Tân Ý đã từng đề nghị mua cho Ôn Khả Nhi một chiếc xe đạp, mỗi ngày trên dưới học đạp xe, bảo vệ môi trường lại rèn luyện thân thể.
Ôn Khả Nhi lấy lý do bản thân không chắc có thời gian đạp xe, lấy lệ qua đi.
Sau Diệp Tân Ý cũng không nhắc lại chuyện này, tự nhiên là nhìn ra tâm tư của Ôn Khả Nhi.
Chút hư vinh này không ảnh hưởng toàn cục, bà cũng không có để ý.
Trên đường, Ôn Khả Nhi nhìn thấy Ôn Niệm Niệm đẩy xe, đơn giản kêu tài xế ngừng xe, xuống dưới cùng nhau đi với nàng.
"Chị, sự tình gian lận em cũng nghe nói qua, chị không cần quá khổ sở, em nhất định tin tưởng."
Ôn Niệm Niệm cười cười:
"Kia nhưng thật ra rất khó đến."
"Chị à, em tin tưởng chị chỉ là nhất thời hồ đồ, nếu thẳng thắn nói ra, bọn họ sẽ không làm khó dễ, rốt cuộc ai cũng đều có thời điểm phạm sai."
Ôn Niệm Niệm hiểu, nguyên lai vị muội muội này là tới khuyên cô nhả ra.
Khóe miệng cô lệt liệt, không có trả lời, nện bước nhanh hơn.
Ôn Khả Nhi đuổi theo Ôn Niệm Niệm, tiếp tục nói:
"Nếu chị không thẳng thắn nói ra, thật sự tìm được chứng cứ, không chỉ là chị mất mặt, ba mẹ cùng Ôn gia cũng vậy, chị, chị sẽ không muốn mặt mũi ba mẹ quét rác đi!"
Ôn Niệm Niệm bỗng nhiên dừng lại, Ôn Khả Nhi không kịp phòng bị va vào lốp sau của xe đạp, đầu gối sinh đau.
Đau đến đứng không nổi.
( nghiệp à:))
Ôn Niệm Niệm lạnh lùng mà quét cô ta một cái, lên xe đạp rời đi.
Ôn Khả Nhi ở phía sau hô nàng vài tiếng, Ôn Niệm Niệm đầu không quay, cô tachỉ có thể nhụt chí mà dậm chân một cái, chống đầu gối, đỡ tường chậm rãi hướng đi.
Thật vất vả nửa què nửa quải mà đi về nhà.
Phòng khách, Ôn Niệm Niệm ngồi một mình trên sô pha, Ôn Đình Hiên cùng Diệp Tân Ý cũng ngồi ở phòng khách, sắc mặt cũng không đẹp.
Ôn Khả Nhi xem sắc mặt cha mẹ liền biết đã xảy ra sự tình gì, cô ta vội vàng ngồi bên người cha mẹ nói:
"Ba mẹ, người ngàn vạn lần đừng nóng giận, con tin tưởng chị không phải cố ý gian lận, chỉ là nhất thời hồ đồ mà thôi."
Nói xong lại xoay người, đối Ôn Niệm Niệm nói:
"Chị, mau cùng ba mẹ nhận sai đi, không cần mắc thêm lỗi lầm nữa."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!