Thể dục ngày hôm sau.
Ôn Niệm Niệm cùng Quý Trì tới nhà ăn mua phô mai khoai tây nghiền.
"Thiệt hay giả? Cậu thật là con trai bảo bối của lão tổng tập đoàn Quý thị, lợi hại như vậy?"
Quý Trì dùng cái muỗng thổi mạnh khoai tây, bỏ vào trong miệng, thuận miệng nói:
"Cái này gì lợi hại."
"Nghe ba tớ nói, đem đại tiểu thư Ôn gia bán, đều không thắng nổi một đầu ngón tay của Quý công tử."
"Ha? Ba cậu thật sự là người."
Ôn Niệm Niệm đánh giá Quý Trì, một thân đồng phục nhăn nhó, tóc quăn lộn xộn cùng với kính đen dày cộp.
Hoàn toàn... Nhìn không ra là công tử hào môn thế gia.
Không giống Giang Dữ, đi chỗ nào trên mặt cũng treo "Lão tử", biểu tình cao lãnh, thật xa cũng có thể ngửi được một cổ tử thanh quý.
Quý Trì chính là loại mất mặt đàn trung, tuyệt đối tìm không ra nam sinh nào bình thường hơn.
Không nghĩ tới có thể có bối cảnh ngưu bức rầm rầm như vậy.
"Ba tớ muốn quỳ liếm cậu, tớ lại cùng cậu ăn khoai tây."
Ôn Niệm Niệm cười nói giỡn.
"Thế sự khó liệu nha."
Quý Trì liếc mắt nhìn cô một cái, nhàn nhạt mà nói:
"Học tập là trên hết, tớ cũng muốn quỳ liếm cậu."
"Ngàn vạn đừng, tớ là cái phế sài, toàn giáo ai mà không biết."
Quý Trì cười thần bí:
"Cậu không phải như lời đồn, tớ biết mà."
Ôn Niệm Niệm nhún nhún vai, cùng cậu ngồi ở cầu thang ăn từng muỗng khoai tây nghiền, nhìn sân thể dục, nhìn thân ảnh nhóm nam sinh mồ hôi như mưa.
"Đúng rồi, ba cậu tên là gì?" Quý Trì quay đầu hỏi.
"Ôn Đình Hiên, làm sao vậy."
"Không sao."
Quý Trì thuận miệng nói: "Tôi cùng lão ba nói một tiếng, nhưng mà được hay không, cũng không biết."
"Như vậy là đang cấp lực?" Ôn Niệm Niệm có điểm hoài nghi: "Ba cậu có thể nghe lời cậu nói sao?"
Quý Trì cười cười ấm áp: "Ba cậu thật ra nói đúng, một câu thôi... ông có thể cho một cái đàm phán."
......
Sự thật chứng minh, Quý Trì không có khoác lác.
Mất hai ngày, tập đoàn Ôn thị thuận lợi bắt lấy hiệp ước với Quý gia.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!