Chương 5: (Vô Đề)

16.

Đặt điện thoại xuống, tôi nhẹ nhàng thở ra.

Biết được những ngày cuối đời anh ta sống trong đau đớn, sống không bằng chết, bị bạn bè xa lánh.

Tôi yên tâm rồi.

Nghĩ đến "lỗi lầm" mà Lâm Đức nhắc đến trong thư, tôi không nhịn được mà khẽ mỉm cười.

Anh ta đang ám chỉ cái nào?

Là chuyện ngoại tình? Hay là lời nói dối về việc "mắc bệnh nan y"?

Tôi nhớ lại trước khi rời khỏi Murmansk.

Lúc đó tôi nói, "trước khi hành trình kết thúc, chúng ta hãy cùng treo khóa đồng tâm tại bến cảng không đóng băng nhé."

Anh ta bỗng căng thẳng lạ thường, nhất là khi phát hiện số lượng ổ khóa ở đây rất ít, chỉ mất chưa đầy nửa giờ là có thể xem hết một lượt.

Tôi vừa mới treo chiếc khóa khắc tên gia đình ba người lên, anh ta đã vội vã giục tôi rời đi. Anh ta sợ tôi nhìn thấy chiếc khóa có khắc tên anh ta và Lý Tuyết Thanh.

Nhưng thực tế, tôi đã thấy nó từ lâu rồi.

Dòng giới thiệu trên trang cá nhân của Lý Tuyết Thanh là: [Vì anh đã đến, thế giới của em đã trở thành bến cảng không đóng băng.]

Ảnh nền là con tàu phá băng Lenin. Chỉ cần kéo xuống, sẽ thấy phần bị ẩn đi của bức ảnh: chính là chiếc khóa đồng tâm ghi tên Lâm Đức và Lý Tuyết Thanh.

Cảm giác buồn nôn khi nhận ra tên của con gái và tình cũ của anh ta đều có chung một chữ "Tuyết" lại trào dâng. Trắng trợn, ngang nhiên như vậy, là anh ta đinh ninh tôi sẽ không phát hiện ra, hay cố tình muốn tôi phát hiện?

17.

Thời điểm phát hiện Lâm Đức mắc bệnh nan y thật không khéo.

Ly hôn lúc này, tôi sẽ gặp bất lợi về mặt đạo đức, trong khi tôi còn muốn giành quyền nuôi con.

Còn chưa nghĩ xem nên làm thế nào cho ổn thỏa thì Lâm Đức đã đưa tờ bệnh án giả cho tôi, đòi ly hôn.

Vấn đề duy nhất là: anh ta nói bị bệnh giai đoạn cuối, không chữa được nữa. Nhưng bác sĩ lại nói với tôi anh ta mới ở giai đoạn giữa, vẫn còn cơ hội.

Trong nháy mắt, tôi đã đoán được bảy tám phần, cũng vạch ra một kế hoạch: Tương kế tựu kế. Cứ để anh ta tiếp tục hiểu lầm đi.

Qua thăm dò, tôi đã biết đại khái những ai là người trong cuộc.

Tôi tự nhận mình luôn có trách nhiệm với gia đình, chỉ vì tôi muốn được quyền quyết định việc sinh nở của mình mà bố mẹ chồng lại ghét bỏ tôi đến vậy.

Chỉ cần Lâm Đức, không, chỉ cần có một người đứng ra vạch trần trò hề kinh tởm này, tôi sẽ từ bỏ kế hoạch và "kinh ngạc" thông báo với họ rằng Lâm Đức thật sự bị bệnh.

Đáng tiếc, không có.

May mắn, không có.

Bọn họ đều là những kẻ đẩy Lâm Đức vào chỗ chết.

Tôi tận mắt chứng kiến mọi người ủng hộ Lâm Đức bỏ cuộc, để chúng tôi ly hôn.

Tôi để mặc Lâm Đức nhổ đi những viên thuốc cứu mạng, để sức khỏe anh ta ngày một suy kiệt.

Tôi dắt anh ta đi đông đi tây, trì hoãn thời gian, dùng phản ứng cao nguyên để che đậy sự thật là cơ thể anh ta đã sụp đổ, giai đoạn giữa kéo thành giai đoạn cuối.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!