Chương 4: (Vô Đề)

13.

Số điện thoại mới của tôi bị phát tán ra ngoài, dù sau đó đã nhanh chóng bị gỡ bỏ nhưng vẫn có rất nhiều người kịp lưu lại, lén lút truyền tay nhau.

Tôi bắt đầu nhận được những tin nhắn nhục mạ và lời mời kết bạn với lời lẽ cực đoan, cực chẳng đã, tôi phải cài đặt chế độ lọc tin nhắn và thay đổi quyền riêng tư.

Ngay khi bọn họ đang đắc ý, cho rằng tôi sẽ sớm phải thỏa hiệp, thì một đoạn video bất ngờ nhảy thẳng lên top tìm kiếm.

Cả đoạn video không hề có nhạc nền. Mở đầu là một dòng chữ: [Có lẽ đây sẽ là những ký ức cuối cùng, là món quà cuối cùng anh ấy dành cho tôi.]

Tiếp theo là khuôn mặt của tôi xuất hiện, vành mắt đỏ hoe, rõ ràng là vừa mới khóc xong.

"Anh ấy nói không điều trị, chắc chắn bố mẹ không biết, họ sẽ không đồng ý đâu. Tôi đi tìm họ, Lâm Đức hiếu thảo như vậy, thấy phản ứng của bố mẹ nhất định sẽ đồng ý điều trị."

Sau đó, màn hình tối sầm lại, chỉ còn nghe thấy âm thanh, rõ ràng là điện thoại đã được đút vào túi áo.

Tiếp đó là đoạn tôi nói tình hình với bố mẹ chồng, cầu xin họ hãy khuyên Lâm Đức chữa bệnh.

Thế nhưng, trái với dự đoán của tất cả mọi người, hai ông bà lại nói ra những lời như vậy: tôn trọng lựa chọn của Lâm Đức, không điều trị.

Tiếp theo là cảnh Lâm Đức về nhà.

"Quyết định của anh là kết quả sau khi đã suy nghĩ kỹ càng, bố mẹ đều ủng hộ anh."

Chúng tôi bàn bạc đi du lịch khắp nơi để không lưu lại nuối tiếc.

"Sau khi trở về, chúng ta sẽ ly hôn."

Khung hình chuyển sang một vùng trời tuyết trắng.

Anh ngẩng đầu ngắm cực quang.

Anh ngồi trên chiếc xích đu nơi tận cùng thế giới, cảm giác cô độc đến nao lòng.

Chúng tôi đuổi theo cá voi trên biển, reo hò vì cột nước phun lên từ mặt đại dương.

Chúng tôi cùng ngồi xe trượt tuyết, hưng phấn hét to...

Những hình ảnh đó lướt qua thật nhanh, rồi dừng lại ở chiếc khóa đồng tâm.

Giọng nói của Lâm Đức vang lên: "Em là người quan trọng nhất trong đời anh, anh bị bệnh là do số anh đen đủi, có em bên cạnh chính là may mắn của anh."

Tiếp đó là chuyến đi Disneyland của gia đình ba người chúng tôi. Tôi đã quay lại rất nhiều cảnh anh tương tác với con.

"Hôm nay con chơi trò gì thấy vui nhất nào?"

Giọng nói non nớt của con trẻ vang lên: "Được chơi cùng bố mẹ là vui nhất ạ!"

Sau đó là Tây Tạng. Phong cảnh Tây Tạng và nụ cười của anh đã tiếp thêm niềm tin cho tôi.

Mũi tôi lạnh đến đỏ ửng nhưng không giấu được vẻ hào hứng: "Bán được nhà rồi, có tiền rồi. Anh ấy chơi vui như vậy, biết đâu đã có ý muốn chữa bệnh, tối nay mình sẽ hỏi thử xem."

Thế nhưng cảnh tiếp theo lại là một đoạn quay lén với ống kính rung lắc dữ dội.

Lâm Đức đang nhổ thuốc vào bồn cầu.

Tiếp đó, cảnh quay chuyển ra ngoài phòng.

Không thấy mặt tôi đâu, chỉ nghe thấy tiếng nức nở. Một lúc lâu sau, tôi mới nghẹn ngào thốt ra một câu: "Anh ấy không muốn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!