9.
Tôi đấm vào người anh, gần như phát điên vì tức giận.
Anh nắm lấy cổ tay tôi, dịu dàng: "Anh đã tận mắt chứng kiến chú hai khiến cả gia đình khánh kiệt thế nào. Tiểu Vân, anh không thể ích kỷ như vậy. Tiểu Tuyết phải làm sao? Em phải làm sao?"
Tôi im lặng, nhưng Lâm Đức biết rằng khi nhắc đến con, lòng tôi đã bắt đầu buông lỏng.
"Tiểu Vân," anh nói, "Anh yêu em."
Đã bao lâu rồi chúng tôi không nói lời "yêu"?
Quá lâu rồi.
Trong đầu tôi chỉ hiện lên cảnh tượng Lâm Đức cầu hôn năm ấy. Khi đó, anh cũng nói với tôi như vậy. Anh của ngày xưa và anh của hiện tại dường như chồng khớp lên nhau. Cứ ngỡ giây tiếp theo anh sẽ nói câu...
Thế nhưng, Lâm Đức lại mở miệng, nói: "Chúng ta ly hôn đi."
Khi một người đang chìm xuống, khó tránh không kéo theo người khác. Khi biết rõ tình trạng cơ thể mình như vậy, câu nói này còn chứa đựng nhiều tình cảm hơn cả câu "chúng ta kết hôn đi" năm nào.
Cuối cùng, tôi rưng rưng nước mắt gật đầu.
Rốt cuộc tôi cũng quyết định hoàn thành mục cuối cùng trong danh sách di nguyện của anh.
Ly hôn.
Để thủ tục diễn ra nhanh chóng, sau khi trở về, chúng tôi chọn ly hôn theo hình thức khởi kiện, hòa giải trước phiên tòa để bỏ qua thời gian chờ đợi ly hôn. Rất nhanh sau đó, chúng tôi đã nhận được quyết định công nhận thuận tình ly hôn.
Quyền nuôi dưỡng con gái thuộc về tôi, về phần tài sản, tôi tỏ ra rất hào phóng. Tôi biết sau này không có tiền, họ sẽ sống rất chật vật.
"Em đi đây, mọi thứ ở đây đều gợi lại nỗi đau trong em, trong thời gian ngắn em sẽ không quay lại đâu." Tôi dẫn theo con gái, gửi lời chào tạm biệt cuối cùng đến anh, "Lâm Đức, hãy tự chăm sóc bản thân cho tốt."
Con gái ôm lấy đùi bố: "Chào bố ạ."
Vẻ mặt anh thoáng chút thẫn thờ như vừa mất đi thứ gì đó: "Vậy… tạm biệt."
Tạm biệt.
Tôi nghĩ.
Có lẽ đây là lần cuối cùng chúng tôi nhìn thấy nhau.
10.
Cuối cùng cũng ly hôn xong. Mọi chuyện đúng như anh tính toán, một khi biết anh mắc bệnh, Tưởng Vân sẽ không dây dưa quá nhiều chuyện tiền nong, tài sản vì thế không thất thoát là bao.
Nhưng Lâm Đức không vui vẻ như anh tưởng.
Ngay ngày hôm đó, bố mẹ anh đã hớn hở đón Lý Tuyết Thanh về nhà. Trong bụng cô ấy là đứa cháu đích tôn mà họ ngày đêm mong đợi.
Mẹ anh làu bàu mắng Tưởng Vân lòng dạ sắt đá, dám lấy cả căn nhà kia, bà nói nuôi con tốn kém biết bao nhiêu.
Dường như bà quên mất, rõ ràng Tưởng Vân cũng phải nuôi một đứa trẻ. Hơn nữa, căn nhà đó vốn là tài sản riêng của cô ấy trước khi cưới.
Lâm Đức và Lý Tuyết Thanh yêu nhau từ thời trẻ, việc không đến được với nhau là vết thương sâu nhất đời anh.
Tưởng Vân mang lại cảm giác như nước, làn nước dịu dàng, ấm áp. Ở bên cô ấy, anh thấy bình yên, vết thương lòng dường như được chữa lành.
Yêu nhau, kết hôn, sinh con. Mọi thứ thuận theo lẽ tự nhiên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!