5.
Anh không để tâm đến chuyến trăng mật đó, bởi vốn dĩ, đó là lời hứa anh dành cho người khác.
Tôi hít một hơi thật sâu, nhấn vào khung chat với cô ta, gõ một dòng tin nhắn rồi gửi đi.
Nhưng chưa đợi được hồi âm từ phía bên kia, cửa phòng đã bị xô mạnh ra.
"Cô tìm Lý Tuyết Thanh làm gì? Cô có ý gì hả?"
Anh trừng tôi, vẻ mặt hung dữ.
Tôi bị anh dọa, nhất thời chưa kịp phản ứng, chỉ nghe thấy anh tiếp tục quát tháo:
"Từ lúc biết đến sự tồn tại của cô ấy, lúc nào cô cũng nghi ngờ chúng tôi. Tôi đã nói với cô bao nhiêu lần rồi, chuyện của hai chúng ta không liên quan gì đến người khác. Nói không chừng chính vì cô luôn như vậy, luôn nghi ngờ tôi, hoàn toàn không hiểu tôi nên tôi mới u uất trong lòng, mới mắc phải căn bệnh nan y này đấy!"
Nghe những lời đó, tôi không dám tin vào tai mình, nước mắt lập tức trào ra: "Anh nói cái gì?"
Anh giật lấy điện thoại của tôi, nhưng sau khi nhìn thấy dòng chữ trên màn hình thì sửng sốt
Đó không phải là những lời chất vấn như anh tưởng tượng, mà là một lời khẩn cầu.
Tôi cầu xin Lý Tuyết Thanh hãy khuyên nhủ anh chấp nhận điều trị. Biết đâu anh sẽ nghe lời cô ta.
Cho dù chỉ có 1% hy vọng, tôi cũng muốn thử.
"Tiểu Vân..." Anh hối hận, muốn ôm lấy tôi nhưng tôi đã né tránh.
"Tiểu Vân, anh lỡ lời, em biết mà, anh là người bệnh, nội tiết tố không giống người bình thường, em đừng chấp nhặt với anh. Em là người quan trọng nhất đời anh, anh bị bệnh là do số anh đen đủi, có em bên cạnh chính là may mắn của anh mới đúng."
Đúng lúc này, tôi nhìn thấy tin nhắn trả lời muộn màng của Lý Tuyết Thanh.
Cô ta không đồng ý.
Cô ta nói tôi nên hiểu cho Lâm Đức, chứ không phải vì sự ích kỷ của bản thân mà kéo dài nỗi đau của anh.
Anh vẫn đang cầu xin tôi tha thứ, cầm lấy tay tôi vỗ lên mặt mình.
"Tiểu Vân, vợ ơi, nếu em còn giận thì cứ đánh anh đi được không? Đừng phớt lờ anh mà, anh chỉ có em thôi."
Tôi không đánh anh.
Rõ ràng anh vẫn còn cơ hội cứu chữa, vậy mà không một ai chịu khuyên anh lấy một lời. Anh sắp chết rồi, đáng thương đến thế, sao tôi nỡ đánh anh.
6.
Sau khi về nước, chúng tôi chuẩn bị thực hiện điều thứ hai trong danh sách.
Bù đắp sinh nhật cho con gái.
Ngày hôm đó, lẽ ra cả nhà đã hứa đưa con bé đi công viên giải trí. Thế nhưng anh lại một lần nữa rời đi vì có việc đột xuất.
Con gái không khóc không nháo, nhưng tôi biết con rất hụt hẫng.
Nếu không chữa trị, anh sẽ chẳng thể đợi đến sinh nhật năm sau của con. Đây là lần sinh nhật cuối cùng còn có bố, vậy mà anh lại bỏ dở giữa chừng.
Tôi không muốn để lại ký ức không trọn vẹn ấy cho con nên quyết định bù đắp vào lúc này. Vì thế chúng tôi chọn đưa con đi Disneyland.
Tôi đã chi thêm tiền mua gói đoàn ưu tiên để đảm bảo có thể chơi hết các trò chính trong một ngày, thay vì lãng phí thời gian vào việc xếp hàng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!