Chương 1: (Vô Đề)

1.

Khi Lâm Đức đưa tờ kết quả xét nghiệm cho tôi, tay tôi run nhè nhẹ.

Giai đoạn cuối.

"Tiểu Vân, chúng ta ly hôn đi."

Nghe đến hai chữ ly hôn, tờ giấy trên tay tôi rơi xuống sàn.

Anh thở dài, vừa cúi người nhặt giấy lên vừa nói:

"Giai đoạn cuối rồi, không chữa được nữa, anh thật sự không muốn làm liên lụy em. Hiện tại ly hôn sẽ không làm chậm trễ việc em đi bước nữa, sau này cũng chẳng ai nói em có số khắc chồng."

Tôi không đồng ý, muốn khuyên anh suy nghĩ lại.

"Diêm Thanh là bác sĩ, anh đi hỏi xem. Y học bây giờ phát triển thế rồi, biết đâu vẫn còn cách điều trị."

Thế nhưng anh lại quyết tâm bỏ cuộc, ly hôn với tôi.

Tôi rất khổ sở, nhưng trong lòng lại có một tia may mắn.

May mà anh đã biết chuyện này rồi, không cần tôi phải đích thân thông báo nữa.

Đó thật sự là một chuyện rất khó để mở lời.

Lúc này, trong túi xách của tôi cũng đang giữ một tờ kết quả xét nghiệm của anh.

2.

Tôi khuyên nhủ hồi lâu nhưng anh vẫn không hề lay chuyển.

Bất đắc dĩ, tôi đành tìm đến bố mẹ anh để cầu cứu.

Lâm Đức là con một, bố mẹ anh coi trọng huyết mạch hơn bất cứ thứ gì, lẽ nào lại để mặc anh buông xuôi khi chưa chạy chữa.

"Chỉ cần mình muốn thì không phải là hoàn toàn không có cơ hội đâu ạ. Bố, mẹ, hai người khuyên anh ấy đi."

Trái với dự đoán của tôi, đôi vợ chồng già vốn cưng chiều con trai lên tận trời xanh lại từ chối với thái độ khác thường.

"Tiểu Vân à, mẹ biết con khó chấp nhận, chúng ta cũng vậy, nhưng đây là thực tế." Mẹ chồng tôi thở dài.

Bố chồng cũng bất lực lắc đầu: "Phải đấy, chú hai của nó năm đó cũng đi vì bệnh này, cố chấp chạy chữa đến mức khánh kiệt cả gia đình. Chúng ta thật sự không muốn nó lại đi vào vết xe đổ đó. Với lại, nhà mình thực sự cũng không đào đâu ra từng ấy tiền."

Mẹ chồng bước tới nắm lấy tay tôi: "Tiểu Vân, A Đức làm vậy cũng là vì tốt cho con thôi, con đừng phụ tấm lòng của nó."

Tôi thấy đầu óc rối bời, thậm chí là hoang đường.

Đây có phải là người Lâm gia mà tôi từng biết không?

Nghe có khả năng cứu chữa, sao họ lại phản ứng thế này? Sao có thể khuyên can tôi là để mặc con trai mình chờ chết?

Đúng lúc này Lâm Đức về nhà, nhìn thấy cảnh tượng ấy, không cần giải thích cũng hiểu rõ.

Anh thở dài: "Tiểu Vân, quyết định của anh là kết quả sau khi đã suy nghĩ kỹ càng, bố mẹ đều ủng hộ anh."

Tôi vẫn chưa cam lòng, hỏi thêm: "Vậy còn con gái thì sao?"

Nghe tôi nhắc đến con gái, Lâm Đức dường như đã dự liệu từ trước, định mở miệng nói gì đó nhưng mẹ chồng đã cướp lời: "Tiểu Tuyết thì cứ để con bé đi theo con."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!