Editor: Trang Thảo.
Nhưng lần này không giống trước kia. Hình ảnh không còn là một khung cảnh vô nghĩa nào đó, mà chủ thể vô cùng rõ nét.
Bóng lưng của tôi.
Dòng trạng thái cũng không còn là một câu [Của tôi] đơn giản nữa, mà là một đoạn văn:
[Tôi biết em là đóa hồng giữa bụi gai lan tràn, diễm lệ, mê người, gai nhọn uống máu. Tôi không ngại bị em làm bị thương, tôi thích nhìn em ngẩng cao đầu coi khinh nhân gian. Nhưng trong khu vườn này lại xông vào một kẻ trộm khác, tôi không thể chịu đựng được ánh mắt mơ tưởng của hắn đối với em. Tôi muốn đem em cất giấu đi, vì em định sẵn là của tôi.]
Cái số ẩn danh kia vẫn không hồi đáp. Ngược lại, Đỗ Nhược Thanh trên tài khoản chính thức lại ân cần lạ thường. Một ngày ba bận đến kiểm tra xem Quan Hiên có tiếp tục quấy rầy tôi hay không.
Tôi không hiểu "kẻ trộm khác" mà anh nói là ý gì, vì trong trò chơi này Quan Hiên chẳng qua chỉ là một NPC không quan trọng, một kẻ chịu tội thay mà tôi bịa ra để k*ch th*ch anh thôi. Chúng tôi đều hiểu rõ trong lòng rằng Quan Hiên không phải kẻ b**n th** đó.
Nhưng hiện tại xem ra, hắn lại trở thành một cái cớ hoàn hảo của Đỗ Nhược Thanh. Anh lấy danh nghĩa bảo vệ tôi để mỗi ngày đưa đón tận ký túc xá. Trừ thời gian nghỉ ngơi, gần như chúng tôi như hình với bóng.
Chẳng mấy chốc, tin đồn trong trường đã xôn xao. Mãi đến lúc câu lạc bộ liên hoan, thấy hai đứa tôi xuất hiện cùng nhau, các bạn học đều cười đầy ẩn ý rồi tránh đi chỗ khác. Lúc đó tôi mới hiểu ra tâm tư "cất giấu đi" của Đỗ Nhược Thanh.
Anh đang đánh dấu chủ quyền lên người tôi. Giống như những cặp đôi bình thường, nói cho mọi người biết: [Tôi là người của anh ta.]
Thật ngọt ngào, nhưng tôi cảm thấy không thỏa mãn. Tại sao chỉ là nói cho người khác biết thôi? Tôi đâu có quan tâm người ngoài nhìn nhận chúng tôi là quan hệ gì. Anh nên nói cho tôi biết, giống như trong tin nhắn ấy, rằng anh ức chế không nổi muốn chiếm hữu tôi, cầm tù tôi, mổ xẻ tôi.
Anh thậm chí còn chưa xé mở lớp mặt nạ của tôi ra. Thứ tình yêu như thế tính là hoàn chỉnh sao? Tôi không cần. Tôi muốn tối nay anh phải xé toạc lớp túi da trước mặt tôi.
Và rồi, tôi sẽ dâng hiến trái tim mình, mặc cho anh chúa tể.
Tôi muốn cho anh biết, kẻ b**n th** nên yêu nhau theo cách của kẻ b**n th**.
Sau khi buổi tụ tập bắt đầu, tôi cố tình né tránh Đỗ Nhược Thanh. Tôi làm điều đó rõ ràng đến mức mọi người đều nhìn ra tôi đang muốn thể hiện rằng mình và anh chẳng có quan hệ gì cả.
Bao gồm cả Quan Hiên vốn đang ủ rũ. Đôi tai "chú cún nhỏ" của hắn lại dựng đứng lên, sấn sổ bên cạnh tôi để ân cần thể hiện. Tôi vờ như không thấy, nhưng vẫn cảm nhận được ánh mắt của Đỗ Nhược Thanh truyền đến từ trong góc. Nó sắc lẹm như lưỡi băng, lạnh lẽo đến mức khiến người ta cảm thấy bỏng rát.
Bị tôi đột ngột ghẻ lạnh, ban đầu anh khó hiểu, rồi đến ủy khuất. Cho đến khi nhìn thấy tôi há miệng đón lấy trái nho do Quan Hiên đút, chút ủy khuất đó đã hóa thành ngọn lửa giận vì bị trêu đùa. Ngọn núi băng nhanh chóng trở thành một tòa núi lửa đang cận kề giới hạn, chỉ cần thêm một chút rung chấn nữa thôi.
Thế là tôi ngồi lại đối diện anh, đưa trái nho mà Quan Hiên vừa đút cho mình cho anh, ngọt ngào gọi một tiếng "đàn anh". Tôi chẳng buồn quan tâm Quan Hiên bị bỏ rơi đã lủi vào góc nào. Tôi chỉ mải nhìn đôi lông mày Đỗ Nhược Thanh nhíu chặt lại. Trong ánh mắt là sương đen đậm đặc như muốn nuốt chửng lấy tôi. Anh không thèm nhìn tôi, cúi đầu xuống.
Tôi tự mình nhâm nhi trái nho, vừa ăn vừa ấp ủ những lời ám muội với Quan Hiên để k*ch th*ch anh. Ngay lúc này, cái số ẩn danh im hơi lặng tiếng mấy ngày qua đột ngột gửi tin nhắn tới: [Nốt ruồi trên bắp chân bảo bảo đáng yêu quá, muốn l**m.]
Tôi ngẩng đầu nhìn người đối diện vẫn đang cúi đầu nghịch điện thoại, đột nhiên cảm thấy anh bệnh còn nặng hơn cả mình. Loại thời điểm này mà anh lại chọn trốn vào cái xác đó để tán tỉnh tôi sao? À, được thôi.
Tôi cười lạnh một giây, hướng điện thoại vào g*** h** ch*n chụp một tấm rồi gửi đi: [Tới đây đi.]
[Đồ nhát gan.]
Phát xong, tôi đập mạnh điện thoại lên bàn. Đỗ Nhược Thanh cuối cùng cũng ngẩng đầu nhìn tôi, nhưng ánh mắt đó chỉ mang theo sự nghi hoặc và tàn dư của cơn giận, không có gì khác.
Ngay sau đó, phía bên cạnh rộ lên một trận hỗn loạn. Có bạn học hô lên: "Chủ nhiệm, điện thoại của cậu kìa!"
Đỗ Nhược Thanh, anh đặc biệt biết bao. Chỉ có anh mới khiến tôi cảm thấy có chút lạc thú. Càng nghĩ tôi lại càng nhớ anh, thế là lại lấy điện thoại ra, nhấn vào trang cá nhân mà tôi vẫn âm thầm theo dõi. Anh quả nhiên lại cập nhật trạng thái mới.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!