Chương 3: Vở kịch hai mặt

Editor: Trang Thảo.

Tôi rất muốn xem khi mặt tối của anh đột ngột bị phơi bày ngay trước mặt mình, anh sẽ phản ứng thế nào. Vì vậy, tôi xóa hết các tin nhắn mình đã gửi đi, chỉ đưa cho anh xem tấm hình bẩn thỉu kia cùng những lời quấy rối ẩn danh.

Lúc Đỗ Nhược Thanh nhận lấy điện thoại, đầu ngón tay anh run rẩy nhẹ một cái nhưng đã nhanh chóng che giấu được. Tôi khẽ nhếch môi, nhìn anh cau mày nhìn chằm chằm vào "kiệt tác" của chính mình, thầm mong chờ phản ứng tiếp theo.

Không quá hoảng loạn, cũng không quá kinh ngạc, anh nhìn đi nhìn lại mấy dòng tin nhắn đó một hồi lâu, rồi đột ngột ngẩng đầu nhìn thẳng vào tôi, bình tĩnh hỏi: "Tại sao lại tìm tôi?"

Tôi trưng ra vẻ mặt thiên chân vô tội: "Vì em cảm thấy đàn anh là người tốt mà."

Đỗ Nhược Thanh cười lạnh một tiếng: "Nhưng chúng ta đâu có thân. Sao em không tìm Quan Hiên? Cậu ta chẳng phải rất chiếu cố em sao?"

Tôi không ngờ anh lại đột ngột nhắc đến Quan Hiên trong tình huống này. Quan Hiên là chủ nhiệm câu lạc bộ của chúng tôi. Bình thường hắn thực sự rất quan tâm đến tôi, thậm chí có phần hơi quá mức. Nhìn thấy những sợi gân xanh đang ẩn nhẫn trên cổ Đỗ Nhược Thanh, tôi chợt hiểu ra ý của anh, liền thở dài một cách ảo não: "Thật ra, nói thật với anh, em có chút nghi ngờ số điện thoại này chính là của chủ nhiệm."

Đỗ Nhược Thanh siết chặt chiếc điện thoại, tỏ vẻ kinh ngạc: "Tại sao?"

"Vì chủ nhiệm đối xử với em có chút quá mức thân mật." Tôi vừa quan sát những sợi gân xanh đang căng phồng của anh ta, vừa đổ thêm dầu vào lửa: "Anh ấy cứ hay nói riêng với em là "Nếu em là con gái thì tốt biết mấy", lại còn hay động tay động chân, em thấy hơi sợ..."

Sắc mặt anh lập tức sa sầm xuống. Tôi vội vàng nắm lấy bàn tay đang nổi đầy gân xanh như sắp bùng nổ của anh, ra vẻ cầu cứu đáng thương: "Đàn anh, em biết hai người là bạn, nhưng em chỉ tin tưởng mỗi anh thôi. Cho nên, anh sẽ bảo vệ em chứ?"

Tôi chớp chớp đôi mắt to, cố tỏ ra vô tội hết mức có thể. Đỗ Nhược Thanh nhìn chằm chằm tôi với ánh mắt phức tạp, mãi lâu sau mới gật đầu: "Được."

Tốt lắm, anh đã sẵn lòng cùng tôi diễn vở kịch hai mặt này. Anh biết những gì tôi nói rất đột ngột và chẳng hề logic, cũng biết tôi có mưu đồ riêng, nhưng làm sao anh có thể từ chối được chứ?

Nếu chúng tôi có cùng một lòng chiếm hữu điên cuồng như nhau, anh tuyệt đối sẽ không bao giờ cho phép tôi đi tìm sự giúp đỡ từ bất kỳ ai khác.

Đỗ Nhược Thanh đồng ý thay tôi tìm ra kẻ b**n th** kia. Nhưng vừa đưa tôi về đến ký túc xá, tin nhắn ẩn danh đã gửi tới ngay: [Bảo bảo, em là của một mình tôi thôi. Đừng nhìn người đàn ông khác, chỉ nhìn tôi thôi có được không?]

Tôi xuyên qua cửa sổ nhìn Đỗ Nhược Thanh vẫn đang đứng dưới lầu. Dáng vẻ cúi đầu xem điện thoại của anh thật sự có chút hèn mọn. Xem ra tiết mục vừa ăn cướp vừa la làng này anh chơi cũng rất vui.

Khá lắm, tôi gửi tin nhắn trả lời: [Không cho tôi nhìn người đàn ông khác, vậy chi bằng cho tôi xem trước đi. Anh có tư bản gì nào?]

Sau khi gửi đi, tôi ngẩng đầu lên nhìn thì Đỗ Nhược Thanh đã không còn ở chỗ cũ. Năm phút sau, một tấm hình được gửi tới.

Vạt áo vén lên, những khối cơ bụng rõ rệt đầy lực tấn công đập vào mắt. Đường nét săn chắc, mạnh mẽ bừng bừng sức sống. Giữa những rãnh cơ uốn lượn còn rất tâm cơ vương lại vài giọt nước, mấp mé chảy xuống nơi thấp hơn đầy mời gọi.

Đầu lưỡi tôi vô thức l**m môi, lập tức nhấn lưu ảnh. Sau đó tôi mới chú ý tới bối cảnh chụp là phòng vệ sinh của một căn ký túc xá nào đó. Chẳng biết trong chốc lát anh đã lẻn vào ký túc xá của ai nữa.

Đỗ Nhược Thanh không ở nội trú, anh có nhà riêng ngay sát cạnh trường. Tôi từng theo dõi anh một lần. Tầm nhìn ở đó rất tốt, có cửa sổ sát đất rất lớn.

Tin nhắn lại tới: [Bảo bảo thích không? Những chỗ khác của tôi cũng lợi hại lắm. Nếu muốn xem tôi cũng có thể chụp.]

Ừm, nhìn từ tấm hình trước thì đúng là rất lợi hại. Nhưng mà: [Thôi đi, có những chỗ tôi phải tận mắt nhìn thấy mới biết có lợi hại hay không.]

Hơn nữa, tôi muốn xem ngay trước cửa sổ sát đất nhà anh cơ.

Sau khi tin nhắn này gửi đi thì anh không hồi âm nữa. Đoán cũng biết giờ anh đang bận rộn làm gì. Tôi rất tâm lý mà đợi nửa giờ sau mới dùng tài khoản chính nhắn tin hỏi Đỗ Nhược Thanh đã về đến nhà chưa.

Rất nhanh, Đỗ Nhược Thanh chụp một tấm hình cửa sổ sát đất nhà mình gửi qua. Tầm nhìn từ trong nhà quả nhiên đẹp hơn nhiều. Thế nhưng, mới nửa tiếng mà đã xong việc rồi về đến nhà rồi sao? Tốc độ này...

Tôi chưa kịp suy nghĩ kỹ thì điện thoại lại rung lên, là Quan Hiên.

[Tân Li, ngày mai

tới câu lạc bộ nhé, có chuyện muốn nói với em.]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!