Trong ảnh, Tống Đào tựa đầu vào vai anh, ngủ yên như một con mèo nhỏ, trông vừa ngoan vừa dịu dàng.
Chú thích chỉ có một chữ:
"Cô ấy."
Bài đăng vừa lên một phút, bình luận đã tràn ngập.
"Chúc 99 năm hạnh phúc."
"Chúc mừng tân hôn."
"Bách niên giai lão."
Tôi tiện tay bấm like, nhưng vừa làm mới lại thì bài đăng đã biến mất.
Ngay sau đó, Tống Đào gửi tin nhắn cho tôi.
"Anh Gia Niên đưa chị về nhà, chị vô tình ngủ quên trên vai anh ấy."
"Đêm khuya rồi, chị không yên tâm để anh ấy về, nên bảo anh ấy ở lại qua đêm."
"Em không phiền chứ?"
Tôi trả lời ngắn gọn:
"Ừm."
Dù sao từ giờ trở đi, Hứa Gia Niên ở bên ai, làm gì, cũng không còn liên quan đến tôi nữa.
Tôi đang định đi ngủ thì Hứa Gia Niên cũng nhắn tin.
Hai người bọn họ giờ còn đồng bộ đến mức này luôn sao.
"Tống Đào mới về nước, Tết chưa kịp mua quần áo. Em không phải có mấy bộ mới sao? Ngày mai cho cô ấy mượn mặc trước đi."
"Trung tâm thương mại đóng cửa rồi, sợ không kịp mua."
Đọc xong tin nhắn, tâm trạng vốn đã tệ của tôi càng rơi xuống đáy.
Quần áo tôi tự mua, còn chưa mặc lần nào.
Giờ lại phải đưa cho người anh ta quan tâm nhất.
Anh ta là gì của tôi chứ?
Tôi bực bội không trả lời, tắt máy luôn.
Không ngờ sáng hôm sau, anh ta đã dẫn theo Tống Đào đến tận nhà.
Mười giờ sáng, chuông cửa vang lên.
Anh trai tôi ra mở cửa, thấy Hứa Gia Niên và Tống Đào xách theo cả đống quà đứng ngoài.
Ngoại trừ tôi, cả nhà đều vui vẻ chào đón họ.
Anh ta từ nhỏ đã mất cha mẹ, được bà nội nuôi lớn, lại là hàng xóm với nhà tôi, nên ba mẹ tôi từ lâu đã xem anh ta như con trai trong nhà.
Vừa bước vào, Hứa Gia Niên liền nhìn tôi thật sâu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!