Chương 8: Nhưng cố tình đem khoảng cách thổi đi rất xa (2)

Cuộc nói chuyện này tan rã trong không khí không vui vẻ.

Trong ấn tượng của Chu Y Y, cô với Tiết Bùi đã từ rất lâu không bị đặt vào trong tình huống căng thẳng như vậy .

Cãi nhau về truyện nhỏ đó, nhưng hình như không chỉ có như thế  .

Nói ra câu nói trước đó, Chu Y Y đã sớm đoán được rằng Tiết Bùi sẽ tức giận, nhưng cô lại cảm thấy dường như cô đang cố ý chọc giận anh, cô cũng không rõ đây là loại tâm lí gì, cô chỉ cảm thấy một khắc kia nhìn thấy Tiết Bùi mặt lạnh đóng cửa, nội tâm cô liền cảm thấy có chút sảng khoái.

Lúc Chu Viến Đình trở về, Tiết Bùi đã rời đi được lúc lâu, nó nhìn xung quanh phòng khách, hỏi Chu Y Y: "Anh Tiết Bùi đâu?"

Chu Y Y mắt cũng không nâng nói: "Không biết."

"Nhưng anh ấy đang định phụ đạo công cho em một buổi mà, tại sao chưa nói gì với em đã đi mất rồi." Chu Viễn Đình mở WeChat nhắn tin cho Tiết Bùi, trong miệng nhắc mãi, "Anh ấy đã nói lát nữa muốn ở lại nhà chúng ta cùng nhau ăn cơm mà, sao đã đi rồi? Quái lạ."

"Em đi mà hỏi cậu ấy."

Chu Viễn Đình bĩu môi, dường như đang bất mãn về thái độ lãnh đạm của cô, không biết nghĩ tới cái gì mà trong nháy mắt, ánh mắt sáng lên, nhìn về phía thùng giấy được đặt ở góc tường, nhanh tay mở bao bì, giống như cầm một đồ vật quý hiếm mà lấy ra , đặt ở giữa phòng khách.

Là một cái bao tay sắt của Iron man .

"Anh Tiết Bùi thưởng cho em, thế nào, xịn không? phiên bản giới hạn đó." Chu Viễn Đình đắc ý đôi mắt mở to, khoe với cô, "anh còn nói nếu thi giữa kì mà em thi lên được đến top 5 thì sẽ mua cho em một chiếc máy tính mới, em quyết tâm rồi, từ ngày mai em sẽ học tập thật tốt."

Kệ nó khoe cái gì, Chu Y Y đều không có quan tâm, trong tay cầm chiếc điều khiển đổi kênh, không nhìn một cái.

"Ôi, nếu anh Tiết Bùi mà là anh rể em thì tốt."

Chu Y Y hít sâu một hơi, cố gắng khống chế cảm xúc của chính mình.

Cái này thì không có đâu.

Chu Viễn Đình đem ánh mắt dán trên người Chu Y Y, lời nói thấm thía mà sâu sắc: "Chị, nếu mà chị lớn lên xinh đẹp hơn một chút thì tốt quá, Vừa thấy anh Tiết Bùi là biết ngay anh ấy là người đàn ông thương em vợ của mình mà."

Một đôi dép lê văng đến, may mắn Chu Viễn Đình phản ứng nhanh, nhanh chóng né được, không thì chắc chắn bị ném trúng vào người rồi.

"Chị, chị làm gì vậy! Em chỉ nói đùa thôi mà."

Chu Y Y từ sô pha đứng lên, ngữ khí nghiêm túc: "Về sau đừng có nhờ Tiết Bùi đến nhà phụ đạo cho mày nữa, nếu mày nhiệt tình yêu thích việc học như vậy thì tự thân đến nhà tìm cậu ta dạy cho mày đi, đừng để cậu ta ngày nào cũng phải chạy đến nhà chúng ta như vậy."

"Vì sao vậy?"

Chu Viễn Đình không hiểu vì sao chị gái lại tức giận.

Tức giận trong đầu, đang đi đến cửa phòng, cô ném xuống hai chữ:

"Chướng mắt."

Chu Viễn Đình ngốc hoàn toàn, đầu óc ong ong, Chỉ chút nữa thì giống với chiếc máy tính bị hỏng.

Chu Viễn Đình gõ chữ gửi cho Tiết Bùi 1 tin nhắn:

[ Anh Tiết Bùi, có phải vừa rồi anh chọc chị của em tức giận đúng không ? ]

Tiết Bùi trả lời lại rất nhanh.

[ làm sao vậy. ]

Chu Viễn Đình con người không hiểu đối nhân xử thế vì vậy liền đem nguyên văn câu nói vừa rồi của Chu Y Y kể lại, Còn hoàn toàn gửi hai chữ "Chướng mắt" của cuộc đối thoại gửi đi.

Vì thế, rất lâu sau cũng không thấy Tiết Bùi đáp lại, Chu Viễn Đình gãi gãi đầu, nhìn về phía phòng của chị gái cánh cửa đang được đóng chặt, lại không dám đi đến gõ cửa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!