Lúc Tiết Bùi từ thư phòng đi ra, Chu Viễn Đình đang ở phòng khách xem anime.
Thấy anh đi ra, Chu Viễn Đình vẫy vẫy tay, bảo anh lại đây ngồi.
Tiết Bùi mới ngồi xuống, Chu Viễn Đình liền thật cẩn thận hỏi: "Anh Tiết bùi, chị em có chuyện gì vậy?"
"Chuyện gì?"
Tiết Bùi không hiểu ý tứ trong lời nói của Chu Viễn Đình lắm.
Chu Viễn Đình nhìn thoáng qua thư phòng, xác nhận cửa thư phòng đã được đóng lại, mới dám mở miệng, nói thật cẩn thận: "Chị của em còn khóc không? tâm trạng của chị ấy có tốt lên chút nào không?"
Chu Y Y khóc?
Tiết Bùi mày nhíu chặt thần sắc mờ mịt xẹt qua mắt anh.
"Chị của em không phải ngày hôm nay đi xem mắt sao, chắc là không thành công, bị mẹ em mắng một trận, chị liền đi đến thư phòng khóc một lúc, e đúng ở trước cửa có nghe thấy, khóc rất thảm, như kiểu không thể thở nổi, em không dám đi vào, ôi, em cũng không biết an ủi chị như thế nào, chị của em sao lại khổ như vậy, cũng chưa có ai thích chị ấy......"
Tiết Bùi nhìn về phía cánh cửa đang đóng chặt, bỗng nhiên nhớ lại hai mắt phiến hồng của cô, anh thế nhưng lại không hề phát hiện ra.
—
Sáng sớm ngày hôm sau, Chu Y Y đã đi ra ngoài, kì nghỉ quốc khánh cuối cùng phải đi xem mắt một lần nữa.
Ở nhà ăn trung tâm thành phố, cô cuối cùng cũng gặp được đối tượng người nhà sắp xếp cho cô.
Đứng ở cửa, Chu Y Y do dự một chút mới đi vào cửa, bởi vì cô không hề nghĩ tới đối tượng xem mắt cuối cùng của cô lại là —— Lý Trú.
So với sự kinh ngạc của cô, Lý Trú hình như bình tĩnh hơn nhiều, bình tĩnh nhìn cô đến gần.
Kéo ghế dựa ra ngồi xuống, Chu Y Y lại hỏi: "Hoá ra cậu chính là con của hàng xóm làm cùng công ty với mẹ tớ sao?"
Lý Trú bị lời nói líu lưỡi này làm bật cười, ngay sau đó gật gật đầu.
Sự trùng hợp này là ngoài dự liệu của cô, nhưng mà gặp người quen cũng tốt, bớt đi chút thời gian giới thiệu bản thân, hai ngày này cô giới thiệu bản thân so với đi phòng vấn tìm việc thành thục hơn nhiều.
Lý Trú đổ một cốc trà cho cô, nâng nâng gọng kính.
"Có phải cậu rất ngạc nhiên khi gặp tớ, hay là cậu không muốn nhìn thấy tớ?"
Chu Y Y còn chưa trả lời, đúng lúc phục vụ bưng đồ ăn lên, Lý Trú đẩy đồ ăn đến trước mặt Chu Y Y, nói: "Cho cậu phần tôm với cháo gà, lần trước họp lớp thấy cậu có vẻ như thích ăn cái này."
Đúng lúc Chu Y Y đang đói bụng, không ngại hắn, sáng sớm cô đã bị mẹ đuổi ra khỏi cửa, thậm chí một ngụm canh cũng không cho cô uống.
Chu Y Y vừa uống vừa hỏi hắn: "Lớp phó, hôm họp lớp cậu cũng ngồi cùng bàn với chúng tớ sao?"
Lý Trú đột nhiên trêu đùa: "Bạn học Chu Y Y, ngày đó tớ ở bên cạnh cậu, hoá ra sự tồn tại của tớ thấp đến như vậy sao?"
Họp lớp ngày đó, Chu Y Y tâm tình không tốt lắm, đều không để ý lắm đến những người bên cạnh có những ai. Lý Trú chắc cũng nhớ tới chuyện hôm đó, không muốn bàn về chủ đề này nữa, nên đã nói sang chuyện khác.
Có lẽ là bạn học, mặc dù giờ này đang là giờ xem mắt, Chu Y Y không cảm thấy chật vật như mấy ngày trước, sau khi tốt nghiệp cô và Lý Trú cũng không thường xuyên gặp nhau, nhưng không hề thiếu chủ đề để nói, công việc, cuộc sống, tình hình tình cảm gần đây, nói đông nói tây, không biết vì sao lại nói sang cả những hồi ức thời vẫn còn là học sinh.
Lý Trú bỗng nhiên nhắc tới: "Tớ nhớ rõ cậu có quan hệ rất tốt với Tiết Bùi, năm nhất cao trung kia cậu còn hay chép bài tập của nó."
"Cậu còn nhớ sao" Chu Y Y ngượng ngùng mà sờ sờ cái mũi, "Qua lâu như vậy rồi, lớp phó muốn lôi lại truyện cũ ra nói sao?"
Lý Trú bật cười:"Không có, tớ cảm thấy rất có kỉ niệm. Nhớ rõ có một lần, cậu cùng Tiết Bùi có mâu thuẫn với nhau, cậu muốn tham khảo đáp án của tớ, tớ làm xong hết bài tập liền để luôn trên bàn học của cậu, sau đó Tiết Bùi đi tới, hai mắt nhìn, thì chỉ ngay vào trang sách luyện tập đầu tiên của tớ bảo tớ làm sai hết rồi, kêu tớ lấy sách bài tập, cậu đừng hiểu lầm, thành thật mà nói, tớ lần đầu tiên thấy Tiết Bùi có biểu hiện như vậy......"
Cái biểu tình kia nên miêu tả thế nào đây
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!