Chương 23: Ở đường xích đạo lưu lạo bông tuyết (4)

Ngủ trưa không sâu, khi Chu Y Y rời giường đầu óc có chút hỗn độn, cô nằm phát ngốc trên giường nhìn trần một lúc, mới tỉnh táo lại được một chút.

Điện thoại của cô đặt trên đầu giường, cô cầm tới mắt để nhìn, phát hiện một giờ trước, Ngô Tú Trân gửi vài voice tin nhắn cho cô, chắc là mẹ đang ở ngoài mua đồ ăn, còn có thể mơ màng nghe được tiếng hét to ở chợ.

Mẹ: [ Y Y, thùng hoa quả kia, Tiết Bùi có mang qua cho con chưa? ]

Mẹ: [Đường gập ghềnh, không có quả nào hỏng chứ.]

Mẹ: [Con phải nhớ rõ, đừng ăn quá nhiều ngay, tránh dạ dày bị đau, quả này có tính hàn, con nếu ăn không hết thì bảo Lý Trú đến lấy về mà ăn, biết chưa? ]

Chu Y Y nghe xong vài đoạn voice chat này, liền gửi lại cho Ngô Tú Trân sticker con mèo gật đầu.

Vài giây sau, Ngô Tú Trân gọi điện thoại qua.

"Tỉnh ngủ rồi à?"

"Dạ, vừa mới tỉnh."

Chu Y Y vừa đáp lời, vừa mở loa, cầm quyển sách xuống dưới, là quyển tiểu thuyết trinh thám hôm qua còn chưa đọc xong.

"Con cùng Lý Trú gần đây ở bên nhau như thế nào rồi, cũng chưa thấy con nói gì đến?" Ngô Tú Trân có chút nóng vội, suy đoán nói "Hay là thất bại rồi."

Chu Y Y thở dài: "Không có, mẹ nghĩ đâu đâu vậy."

Ngô Tú Trân mở đầu cuộc trò truyện: "Mẹ và bố con đều nhất trí cảm thấy lý Trú cũng không tệ lắm, nhưng có 2 điểm không tốt, thứ nhất là không cao lắm, thứ hai là công việc quá vất vả, ôi, nó lúc trước mà tham gia thi nhân viên công chức, thì lại càng tốt."

Chu Y Y tức giận mà cười

Ngô Tú Trân rất nhiều lần gọi điện thoại đến đều là giọng điệu than phiền về vẫn đề chiều cao của lý Trú, lời ra lời vào đều là tiếc hận, cô cười nói: "Vậy lần sau con cho anh ấy đi thêm miếng độn giày cho mẹ xem."Bà ghét bỏ đánh gãy lời cô nói: "mẹ hỏi con, con có thật sự có ý với nó mới ở bên nhau không, trả lời mẹ nghiêm túc."

Chu Y Y thu lại mặt tươi cười, ngón tay vẫn luôn ngừng ở trên trang giấy kia, cô trầm mặc một chút rồi trả lời: "Vâng, con cảm thấy Lý Trú là người khá tốt."

Ngô Tú Trân yên lòng thở phào nhẹ nhõm: "mẹ không phải là đang ép con, nhưng do con mấy năm nay mãi không nói chuyện yêu đương, mẹ với bố con trong lòng có sốt ruột, chẳng sợ con yêu đương rồi chia tay, mẹ còn chấp nhận được, chỉ là thấy con đã nhiều năm rồi mà chưa yêu thôi. Năm trước mẹ với bố con còn nói không biết có phải do mẹ và bố con hay cãi nhau nên con sinh ra sự sợ hãi với hôn nhân hay không."

"Đương nhiên là không phải." Chu Y Y hốc mắt chợt không biết sao lại đỏ lên "Không liên quan gì đến mọi người, là do con lúc trước vẫn luôn không nghĩ thông suốt mà thôi."

"Vậy thì tốt rồi, Vậy con ở bên Lý Trú phải thật tốt nhé, tính tình đừng bướng bỉnh, đừng giống như ngày bình thường ở cùng với Tiết Bùi, lúc nào cũng dỗi tới dỗi lui."

"Vâng, đã rõ."

Treo máy để đó, Chu Y Y trang điểm nhẹ, thay đổi quần áo, chuẩn bị ra cửa.

Hôm nay cuối tuần cô tính đến phòng trọ của Lý trú đưa cho hắn chút hoa quả, thuận tiện đi siêu thị mua cho hắn ít đồ bổ dưỡng.

Qua nhiều ngày như vậy, chân Lý Trú đã gần khỏi, miệng vết thương cũng đã kết vày, nhìn thấy vết thương của Lý Trú đã khỏi, cuối cùng Chu Y Y mới yên lòng một chút, thở một hơi.

Lý Trú biết cô hôm nay tới, còn cố ý làm bốn món ăn với một canh, hắn sáng sớm đã rời giường đi chợ mua đồ ăn, sau đó về nhà vẫn luôn bận việc đến chiều, Chu Y Y thích ăn cua lớn, hắn còn có ý chọn mấy con to, làm một đĩa xào gừng hành.

Chu Y Y ăn đến miệnh đầy dầu, Lý Trú cẩn thận lấy khăn giấy lau mặt cho cô, vừa cười nói: "Ăn cứ ăn, tại sao lại làm mặt bị bẩn thế."

"Ăn ngon chứ sao, đâu rảnh để lo cho hình tượng nữa."

Không có chút tâng bốc nào trong câu nói này. Công bằng mà nói, kỹ năng nấu nướng của Lý Trú thực sự rất tốt và phù hợp với khẩu vị của cô. Hắn không chỉ có thể nấu các món ăn Quảng Đông và Hồ Nam mà còn có thể làm những món ăn lạ và phổ biến trên Internet, xem một lần cũng làm ra được hình dạng món ăn.

Chu Y Y nói xong uống một ngụn canh mướp hương nấu với đậu hũ, canh nóng hầm hập chui xuống bụng, Chu Y Y thoả mãn mà ợ một hơi, cảm thấy thân mình ấm áp lên không ít.

"Thích đồ ăn anh nấu như vậy, hay là em chuyển đến gần nhà anh đi, khu này vừa có phòng dưới lầu muốn cho thuê, tiền nhà cũng không chênh hơn chỗ em là bao, chỉ là tiền điện nước cao hơn xíu, cách chỗ em làm cũng gần." Chu Y Y gần đây mặt hơi tròn, lúc cúi đầu ăn cơm có chút đáng yêu. Lý Trú không nhịn được duỗi tay nhéo má cô: "Chờ em dọn đến đây, ngày nào cũng sẽ nấu cơm cho em ăn."

Nghe được thì rất cảm động, Chu Y Y dạo này chưa có tính toán đổi phòng ở, hơn nữa hiện tại tình cảm hai người vẫn chưa được ổn định, dọn đến gần, ngược lại sẽ đễ dàng xảy ra may thuẫn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!