Chương 2: Có một người yêu anh từ rất lâu (2)

Cuối cùng, vẫn là Tiết Bùi giúp cô đem hành lý xuống dưới.

Túi du lịch kia đựng không ít đồ, Khi tiết Bùi xách lên, còn phải cố hết sức, có thể nghĩ, nếu để cô là người xách xuống, thì sẽ mệt thành như thế nào.

Chiếc hiên đen nhánh, không gian an tĩnh có chút quỷ dị, trừ bỏ đi tiếng bước chân thì không có bất cứ tiếng gì khác, Tiết Bùi đi ở đằng trước, Chu Y Y nhắm mắt đi phía sau đuôi anh, dùng di động bật đèn pin lên cho anh.

Đi đến lầu 5, Chu Y Y nhìn bóng dáng Tiết Bùi, do dự vài giây sau, không thể nhỉnh được mà hỏi vài câu: "có phải rất nặng hay không, không thì tớ xách phụ cậu một chút, mỗi người xách một bên."

"Không cần."

Tiết Bùi dứt khoát cự tuyệt, trong bóng đêm thanh âm từ tính của anh vang lên, khàn khàn mà trầm thấp.

Chu Y Y đành phải trầm mặc mà đi theo sau lưng anh.

Một lát sau, Tiết Bùi cúi đầu nhìn cái túi du lịch, hỏi nàng: "Bên trong đựng những gì, sao lại mang theo nhiều đồ về như thế."

"Một ít quà mua cho ba mẹ, còn có em trai tớ, tháng trước kêu tớ mua cho nó một đôi giày chơi bóng, tớ lừa nó là trừ khi bài kiểm tra tháng của nó nằm trong top 10 thì sẽ mua cho nó, ai ngờ lần này nó đạt được thật."

Giày chơi bóng kia 600 tệ, lúc Chu Y Y mua, thịt đau không chịu được, cô còn chưa bao giờ mua cho bản thân đôi giày quý như vậy để đi đâu .

Tiết Bùi cười cười, nói: "Xem ra A Đình rất cố gắng"

"Do tớ coi thường nó, lần sau nó phải đạt được top 3, thì tớ mới dám mua với số tiền như vậy."

Tiết Bùi cong cong khóe miệng, không biết anh đang nghĩ cái gì, anh bỗng nhiên dừng ở giữa hiên, xoay người lại, thanh âm không chắc chắn hỏi: "Cái kia...... có phải là mua cho tớ đúng không?"

"Cái gì?" Chu Y Y nghe không hiểu, ngẩng đầu nhìn anh.

"Có phải là quà mua cho tớ hay không?"

Trong bóng đêm, đôi mắt của hắn rất sáng, Chu Y Y không phân biệt được ánh mắt đó là chờ mong hay là hài hước.

Cô ngẩn người, lắc đầu: "Không phải."

"Ừ."

Tiết Bùi gật gật đầu, xoay người, không nói nữa.

Trở lại xe Chu Y Y tự giác mà ngồi ở ghế sau, trên ghế điều khiển phụ Giang San Văn đang soi gương bôi son môi, thấy cô lên xe, khoé miệng cong lên hướng cô cười, coi như là chào hỏi.

Chu Y Y vừa mới ngồi xuống, Chu Thiến liền làm mặt quỷ với cô, ý bảo cô xem điện thoại.

Chu Thiến nhắn qua WeChat cho cô.

Chu Thiến: [ Ngồi trên xe này, làm cho tớ thấy càng thấy khẩn trương, lời nói cũng không dám nói. ]

Chu Y Y tức giận mà cười cười, ở trong WeChat mà nhắn lại cho cô.

[ vì sao. ]

Chu Thiến: [ cậu nói chúng ta là hai học tra có đức gì, mà lại được ngồi cùng xe với hai vị thủ khoa đại học, đây chắc chắn là thời khắc vinh hạnh nhất trong cuộc đời tớ. ]

Tiết Bùi thủ khoa thành phố khoa tự nhiên của các cô, Giang San Văn là thủ khoa khoa Văn, hai người bọn họ tuy không ở cùng một trường đại học, hai học bá này, không phải không  biết đến bọn họ, Mặc dù đã tốt nghiệp nhiều năm, nhưng tên bọn họ vẫn thường xuyên được các thầy cô giáo nhắc đến, miệng truyền miệng  giống như biển báo được in rời.

Chu Thiến vừa nói như vậy, Chu Y Y bỗng nhiên liền lý giải được sự khẩn trương cùng bất lực của cô ấy, cô ngẩng đầu lên mắt nhìn Tiết Bùi đang ngồi ở ghế lái, Bóng dáng chậm rãi ấy vẫn giống thời anh còn là thiếu niên .

Bây giờ anh đang mặc một bộ tây trang cùng với giày da, trước kia sẽ mặc bộ đồng phụ của trường Đồng Thành, mỗi ngày tan học đều trước cửa phòng học của cô để chờ cô cùng nhau trở về nhà, anh đứng ở cửa phòng học vẫy vẫy tay với cô, nói với cô rằng "Nhất nhất, về nhà thôi.

Thiếu niên có lông mày thanh tú, khóe miệng mang theo ý cười, trang phục Đồng Thành thổi phập phồng trong gió, giống như là kí ức thời thanh xuân chỉ như một giấc mộng đẹp không thể cưỡng lại được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!