Chương 16: Bóng đèn (1)

Thời gian không còn sớm, Tiết Bùi rời khỏi nhà.

Trong lúc đi, Chu Y Y chỉ đưa anh tới cửa mà không tiễn anh xuống tận dưới lầu.

Trước đây cô thường tiễn anh xuống tận dưới, nhưng hôm nay cô chỉ đưa anh tới cửa rồi vẫy tay với anh.

Chẳng qua Tiết Bùi cũng không quá để ý, trên người cô còn mặc quần áo ở nhà mỏng manh, trời bên ngoài lại lạnh, quả thật không nên để cô xuống tận dưới nhà tiễn anh. Anh lo lắng cô sẽ bị cảm lạnh.

Chu Y Y đang định khép cửa lại, Tiết Bùi lại nhớ tới một chuyện, dừng bước.

Chu Y Y tưởng rằng anh quên thứ gì, đang chuẩn bị đi vào phòng lấy cho anh, lại nghe thấy anh hỏi câu: "Ngày trước cậu đăng bức ảnh đó, có ý nghĩa gì không?"

Sau đó anh lại nhìn bức ảnh kia thật lâu, đều không phát hiện ra cái gì.

"Ảnh chụp nào?" cô nghe không hiểu.

"Ảnh chụp ánh đèn ở dưới lầu kia."

Chu Y Y đáp lại, biết anh hỏi cái gì, lại có lệ mà trả lời: "Khoảng thời gian trước đèn bị hỏng, thật lâu mà vẫn không có ai đến sửa, chẳng qua ngày hôm đó, đèn bỗng nhiên sáng."

Tiết Bùi còn chờ câu tiếp theo, nhưng dường như Chu Y Y đã đem lời nói ra hết.

Tiết Bùi nhướng mày: "Chỉ như vậy?"

"Ừm, chỉ như vậy."

Biết Chu Y Y trả lời với mình có lệ, Tiết Bùi sờ xoạng túi quần lấy điếu thuốc , không có làm gì, chỉ để ở trên tay.

Anh giọng trầm thấp cười nói: "Tại sao không nói cho tớ biết, tớ có thể giúp cậu."

Chu Y Y cảm thấy buồn cười: "Cậu sẽ sửa sao?"

"Có thể sẽ sửa." Nhan sắc đôi mắt của anh rất sâu, trong mắt cất giấu ý cười,  ở dưới ánh đèn có một cảm giác gợi cảm mà lười biếng, "Không có gì là tớ không học được."

Anh nhướng mày hướng về phía Chu Y Y, biểu cảm đắc ý cùng với thời thiếu niên khí phách hăng hái giống nhau, ở bên một Tiết Bùi tràn đầy tự tin, làm Chu Y Y có chút hoảng hốt.

Cấp 3 năm ấy có một học sinh mới chuyển tới lớp bên cạnh, nghe nói thành tích rất ưu tú, lấy được rất nhiều phần thưởng kì thi cấp quốc gia, mọi người đều nói vị trí đứng đầu của Tiết Bùi khả năng sẽ bị đoạt mất, Bản thân Tiết Bùi dường như không quan tâm đến chuyện đó, không biểu hiện ra bất cứ cảm xúc gì.

Cô vì việc này, còn cố ý hỏi anh, để anh chú ý hơn một chút.

Anh lúc đó cũng là biểu cảm như thế này, ánh mắt kiên định mà nhìn cô, nói: "Y Y, cậu có tin tưởng tớ không, tớ sẽ luôn là người đứng nhất."

Chu Y Y còn chưa lấy lại tinh thần, Tiết Bùi bỗng nhiên bật cười: "Gần đây có phải cậu đang có chuyện gì gạt tớ có đúng không, tóm lại là cảm thấy có chút không giống cậu."

Nhìn nam nhân trước mắt, Chu Y Y trên mặt không có biểu cảm gì, nhàn nhạt mà nói: "Con người sẽ luôn thay đổi."

Tiết Bùi không nghe ra được điều khác lạ trong lời nói, ngược lại bước gần một bước, duỗi tay nhéo nhéo mặt cô: "Mặc kệ cậu thay đổi như thế nào, thì cậu đều là người thân cận nhất của tớ."

Chu Y Y nửa người cứng đờ.

"Về sau có việc gì thì cứ tìm tớ, đừng đem nỗi buồn đặt trong lòng, khi còn nhỏ tất cả mọi việc cậu đều hận không thể nói tất cả mọi việc cho tớ nhờ tớ giải quyết hộ, trưởng thành rồi nhưng thật ra lại học được cách nhờ vả người khác."

"Không còn sớm nữa, cậu nên đi về đi, tớ muốn đi ngủ."

Chu Y Y nói xong câu này liền đóng cửa lại, động tác đóng rất lưu loát làm Tiết Bùi ngẩn người.

Anh tức giận đến nỗi bật cười, đi xuống lầu, trùng hợp có một nam nhân uống say đến không biết trời đất đang bám vào bức tường, đi lại nghiêng trái nghiêng phải. Đường đi rất nhỏ, nam nhân kia không cẩn thận mà đụng phải bờ vai của anh, đôi mắt không tin táo của người đàn ông kia liếc anh một cái, trong miệng hừ hừ nói câu xin lỗi, sau đó say khướt mà lên lầu.

Nam nhân đi rồi, trong không khí vẫn còn vương lại mùi rượu khó ngửi, Tiết Bùi nhíu nhíu mày.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!