Chương 12: Đủ để từ bỏ khi anh lặng im

Qua kì nghỉ quốc khánh, Chu Y Y mỗi ngày đều vội đến kì lạ, đi sớm về muộn, buổi tối về đến nhà ngả đầu xuống liền ngủ, có đôi khi sáng tỉnh dậy mới nhìn thấy tin nhắn chúc ngủ ngon của Lý Trú gửi đến, có lúc thì là lời nhắn, có lúc lại chia sẻ cho cô một đoạn ca khúc êm dịu.

Chu Y Y đang ký một khoá đào tạo, là hoạt động phương tiện truyền thông mới, công ty đã trả tiền, cô nghĩ cô có đi học cũng vô dụng, nếu có thể học hỏi thêm điều gì mới, thì đó chính là thu hoạch không ngờ tới.

Cô đã xem qua trương trình học posted, mời đến giảng sư đều là một ít ngành sản xuất đại già, rất nổi tiếng trong ngành, nếu không phải bởi vì yêu cầu mỗi sáng chủ nhật đều phải đến trực tiếp nghe giảng, thì chắc hẳn công ty sẽ không ít người báo danh. Bởi vì hầu hết mọi người đều không muốn phải hy sinh ngày cuối tuần để dành thời gian cho việc học, cho nên số lượng đăng kí không nhiều lắm, tên cô đứng ngay đầu danh sách.

Hôm nay, Chu Y Y sáng sớm đã tới chỗ học, chỗ ngồi hầu hết đã được lấp đầy, cô chọn một vị trí phía trước ngồi xuống, CHương trình học kéo dài suốt hai tiếng rưỡi, bởi vì lời nói của thầy giáo rất dí dỏm và hài hước, ngược lại lại cảm thấy thời gian không chậm như đã nghĩ, CHu Y Y dùng điện thoại chụp lại vài trang PPT, tính đem về nhà sửa lại thành một câu truyện ngắn.

Lúc tan học đã là giữa trưa, Chu Y Y đeo chiếc cặp sách mới đi ra khỏi phòng học, thì nhận được điện thoại của Tiết Bùi, lần chuông đầu tiên cô không bắt máy, nhưng tiết Bùi vẫn bám riết không tha mà gọi cho cô lần thứ 2.

Điện thoại rung được một lúc, Tiết Bùi đã đi thẳng vào vấn đề nói: "Giữa trưa cùng nhau ăn cơm đi? có một quán món cay tứ xuyên mới khai trương cũng không tồi, cậu chắc hẳn sẽ thích."

Chu Y Y ngơ ngẩn nhìn dòng xe đi trên đường, thanh âm phiền muộn nói: "Không được, tớ muốn đi về ngủ một chút."

"Cậu đang ở ngoài đường?" Tiết Bùi nhướng mày, hỏi cô, "Đang ở đâu?"

Chu Y Y nói địa chỉ cho anh.

"Gần như vậy, vừa hay tớ đang ở vùng lân cận." Như là sợ Chu Y Y từ chối, Tiết Bùi cười rồi nói thêm một câu, "Ở yên đó đừng đi đâu, tớ đến đón cậu."

Nói xong, không đợi Chu Y Y trả lời, Tiết Bùi đã cúp điện thoại.

Chu Y Y đành phải ngồi đợi anh ở bên cạnh cửa hàng tiện lợi 7-11.

Không lâu sau xe Tiết Bùi liền xuất hiện ở cửa, ven đường vùng này không thể đậu xe, Tiết Bùi vẫy vẫy tay với cô, gọi Chu Y Y đến đây.

Tới nhanh hơn so với tưởng tượng của cô, Chu Y Y khoác cặp sách vội vàng đi đến, ngồi trên ghế phụ.

Chờ Chu Y Y thắt kĩ đai an toàn, Tiết Bùi đảo tay lái, lại nhìn thoáng qua trang phục hôm nay của cô,  áo lên con gấu, quần jean được giặt sạch, còn đeo trên lưng cặp sách to, Khoé miệng Tiết Bùi không tự giác được mà cong cong lên, trong mắt đều là ý cười.

"Sao lại ăn mặc giống học sinh cao Trung như vậy,"tâm tình của Tiết Bùi hình như hôm nay không tồi, duỗi tay xoa xoa đỉnh đầu của cô, "Tớ cảm thấy như tớ đang đi đón bạn nhỏ đi học về."

Chu Y Y không để ý tới trêu đùa của anh, quay đầu nhìn về phía bên ngoài cửa xe.

"Làm sao vậy, hình như cậu không mấy vui vẻ?"Tiết Bùi nhìn cô mím chặt khoé môi, quan tâm hỏi.

"Không có, chỉ là có hơi mệt."

"Khó trách nhìn cậu không có một chút tinh thần gì,"Tiết Bùi nói xong, lại lơ đãng hỏi sang chuyện khác, "Đúng rồi, mấy hôm trước tớ có nhắn tin cho cậu, sao cậu không trả lời lại tới?"

Anh đến bây giờ vẫn còn có chút canh cánh trong lòng, lúc trước anh nhắn tin cho cô, trừ khi cãi nhau, cô cũng chưa từng trả lời anh muộn như vậy.

Đây là lần đầu tiên cô hoàn toàn không quan tâm anh đến như vậy

"Thật không, cậu đã gửi cái gì,"Chu Y Y giả ngu, dựa lưng vào xe nhắm mắt tĩnh dưỡng, "Tớ không nhận được."

Tiết Bùi mỉm cười, hình như cảm thấy bản thân không cần thiết phải so đo chuyện nhỏ như vậy, có chút không thể hiểu được bản thân.

Anh cong cong môi tự giễu: "Thôi, cũng không có gì."

Hai mươi phút sau, xe đậu trước một nhà hàng cay tứ xuyên, phục vụ dẫn bọn họ đến phòng trên tầng 2.

Tiết Bùi ở đằng trước đẩy cửa đi vào.

Cửa mở ra, trước bàn ăn là một nam nhân có diện mạo anh tuấn đang ngồi, tuổi có vẻ như xấp xỉ bọn họ, ăn mặc tây trang giày da, tóc phun keo xịt tóc, hình ảnh không chút lôi thôi, nhìn giống như một người có tài chính đang làm ở những công ty tinh anh.

Nghe thấy có tiếng động cửa, nam nhân đang ngồi đứng dậy chào hỏi bọn họ, nhìn về phía Chu Y Y khi, nâng nâng gọng kính, lễ phép hướng cô mỉm cười.

"Xin chào, Tôi là bạn của Tiết Bùi, Tôi tên là Từ Triển Phong."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!