Chương 100: Nửa câu tạm biệt (3)

Ngô Tú Trân ở Bắc Thành chưa đến một tuần đã quay về. Trước khi đến, bà vốn định ở lại một tháng, nhưng vì chuyện này mà tức giận, nên nói sẽ về quê sớm.

Hôm họ về, Chu Y Y và Tiết Bùi tiễn họ đến ga tàu cao tốc.

Trên đường đi, Ngô Tú Trân ngồi ở ghế sau không hề có sắc mặt tốt với Tiết Bùi, lời nói cũng cố tình tránh nhắc đến anh. Khi bàn đến mấy tin tức xã hội, bà lại nói bóng gió vài câu khiến Chu Y Y lúng túng, suốt cả chặng đường không dám mở lời.

Đường còn dài, cô thấy áy náy trong lòng, quay sang nhìn Tiết Bùi đang ngồi ghế lái. Đúng lúc đèn đỏ, Tiết Bùi cũng vừa quay đầu nhìn cô, hai người ánh mắt giao nhau, thì Ngô Tú Trân ở ghế sau ho khan ra hiệu, Chu Y Y lập tức thu lại ánh nhìn.

Cuối cùng cũng đến được ga tàu cao tốc, trước khi vào cổng, Ngô Tú Trân lại cố tình nói trước mặt Tiết Bùi:

"Nghe lời mẹ đi, mấy ngày tới mau chóng dọn ra ngoài, tiền thuê nhà đừng tiếc, sống mập mờ thế này là thế nào chứ."

Chu Y Y gật đầu ứng phó cho qua, rồi vội thúc giục họ vào ga.

Ngô Tú Trân vừa đẩy vali vừa quay người đi, Tiết Bùi đã nắm lấy tay cô.

May là Ngô Tú Trân không quay đầu lại.

"Mẹ em vốn là người như vậy đấy, lúc bà nổi nóng thì đến con kiến đi ngang cũng bị mắng."

Khóe môi Tiết Bùi cong lên: "Không sao, dì nói đúng mà."

Chu Y Y bật cười. Có lẽ trên đời này chỉ có Tiết Bùi mới có thể bị Ngô Tú Trân mắng suốt một tuần mà vẫn thản nhiên nói câu đó. Ngay cả cô còn cảm thấy có những lời thật sự quá khó nghe.

Nhưng chẳng mấy chốc, Tiết Bùi lại nói:

"Nhưng mà——"

"Nhưng mà sao?"

"Nhưng em không được dọn ra ngoài." Tiết Bùi cúi đầu nhìn cô, ánh mắt như đang cố thuyết phục, "Dọn ra rồi thì ai nấu cơm cho em đây?"

Chu Y Y giả vờ suy nghĩ, đảo mắt vài cái, cuối cùng gật đầu: "Cũng có lý."

Trên đường về, cô nhìn nghiêng gương mặt Tiết Bùi, ý nghĩ trong đầu bắt đầu lan man.

Tiết Bùi cảm nhận được cô đang nhìn mình, trong lòng có chút thấp thỏm, cổ họng khẽ động.

Anh hỏi: "Nhìn gì thế?"

"Không có gì."

Cuối tuần, giá đỡ cho mèo mà Chu Y Y đặt trên mạng đã được giao đến.

Sau giấc ngủ trưa, cô mở thùng hàng và bắt đầu lắp ráp theo hướng dẫn.

Mấy cái giá đỡ trước đây cô đều tự lắp được, nhưng lần này có vẻ kết cấu phức tạp, linh kiện lại quá nhiều, cô loay hoay mãi vẫn chưa lắp xong nên đành chạy đi nhờ Tiết Bùi.

Tiết Bùi đang mặc áo ngủ màu xanh lam, tựa vào ghế sofa trong thư phòng đọc sách. Ánh nắng ngoài cửa sổ chiếu vào, ngay cả sợi tóc anh cũng nhuộm ánh vàng. Chú mèo Chúc Chúc cuộn tròn ngủ bên cạnh anh, khẽ phát ra tiếng "grừ grừ". 

Khung cảnh ấy có một sự ấm áp khó diễn tả thành lời, cô đứng ở cửa lặng lẽ nhìn vài giây.

Tiết Bùi mải mê xem sách nên không phát hiện ra cô, cô bước tới chọc nhẹ vào vai anh.

Anh gập sách lại, ánh mắt dịu dàng nhìn cô: "Sao thế?"

"Cái giá leo cho mèo mua về rồi, nhưng em không lắp được."

Tiết Bùi bật cười, xoa đầu cô: "Để anh."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!