Chương 7: Em muốn tôi phải nói bao nhiêu lần đây, em không có quyền phản đối

Lúc hai người xuống tới phòng ăn lầu một, trên bàn đã bày xong đồ ăn, ngoại trừ lão gia tử đang ngồi, còn có một một nam nhân trung niên nam nhân cùng một nữ nhân dung mạo tú lệ đoan trang.

Hàn Dạng đoán hẳn là cha mẹ Hách Liên Tình.

Quả nhiên, một giây sau liền nghe Hách Liên Tình nói với bọn họ, "Cha, mẹ."

Hàn Dạng đứng bên cạnh, cảm thấy sự câu nệ đối với lão gia tử lúc trước lại tới nữa rồi.

"Xuống rồi sao? Lại đây ngồi." Mạc Tố Á vẫy vẫy tay, nhưng ánh mắt của bà ấy luôn thuỷ chung đặt trên người Hàn Dạng, mặc dù không có ác ý thậm chí còn có chút ý cười, thế nhưng Hàn Dạng vẫn có chút lúng túng, luôn cảm thấy bất kể là dùng thân phận gì, mình xuất hiện ở đây cũng giống như là một trò cười.

Hách Liên Tình cùng Hàn Dạng đi tới, đơn giản giới thiệu cho hai bên.

Hàn Dạng nói tiếp, "Bác trai bác gái hảo, con là Hàn Dạng."

"Ngồi đi." Hách Liên Thừa ra hiệu nói.

"Nhanh ngồi đi, đừng đứng như vậy." Mạc Tố Á cũng cười nói.

Hàn Dạng cùng Hách Liên Tình ngồi xuống, liền nghe Mạc Tố Á nói, "Hàn Dạng không cần khẩn trương như vậy, con và A Tình nếu đã muốn kết hôn thì cứ coi đây như nhà mình là được rồi."

Tuy nói như vậy, nhưng Hàn Dạng không làm được, chỉ có thể tận lực bảo trì mỉm cười.

Bữa cơm này coi như bình thản, lão gia tử cũng không quá ngoài ý muốn, ngay cả Hách Liên thừa cùng Mạc Tố Á khi nghe Hách Liên Tình đột nhiên muốn cùng một nam nhân kết hôn đều biểu hiện rất bình tĩnh, còn hỏi thăm bọn họ về chuyện an bài hôn sự.

"Tiểu Dạng vừa tròn hai mươi nhỉ? Các con chuẩn bị khi nào thì đăng ký?" Mạc Tố Á hỏi, từ khi luật hôn nhân tiếp thu hôn nhân đồng tính, về tuổi tác cũng sửa đổi.

"Vâng, tuần sau liền đi cục Dân Chính." Hách Liên Tình nói.

Hàn Dạng nghe nói như thế, tay cầm đũa dừng một chút, mím môi không nói gì.

"Lễ cưới thì sao? Có ý kiến gì hay không?" Mạc Tố Á hỏi, "Là làm tiệc rượu, hay là ra nước ngoài du lịch?"

"Con không có vấn đề, cứ hỏi cậu ấy." Hách Liên Tình đối với chuyện này đó không quá để ý, chi bằng cứ theo sở thích của Hàn Dạng.

Một câu nói này của hắn làm Mạc Tố Á sự chú ý chuyển qua người Hàn Dạng, "Hàn Dạng có ý kiến gì không? Không cần câu nệ, con có ý kiến gì có thể nói cho chúng ta."

"Con…" Hàn Dạng cảm thấy miệng có chút sáp, "Con gì cũng được."

Cũng được, bởi vì không có quyền lựa chọn.

Sau đó Hàn Dạng vẫn luôn trong trạng thái hốt hoảng, mà Hách Liên Tình tự nhiên cũng chú ý tới, cơm nước xong không bao lâu liền dẫn cậu ly khai.

Mãi đến khi trở lại căn hộ của Hách Liên Tình Hàn Dạng mới chậm rãi thả lỏng, tuy rằng nơi này cũng làm cho cậu có chút không tự nhiên, nhưng so với nhà chính của Hách Liên vẫn tốt hơn, dù sao ở đây cậu chỉ cần đối mặt Hách Liên Tình, mà ở bên kia lại phải đối mặt với toàn bộ gia đình Hách Liên Tình.

Kỳ thực không phải là cậu sợ, chỉ là không biết phải làm sao để đối mặt với trưởng bối, ở trước mặt cậu bàn bạc thương lượng, nếu như có thể cậu cũng không nguyện ý kết hôn, đây không phải là cuộc sống mà cậu muốn, mặc kệ đối phương có ôn hoà thế nào thì cũng không phải là người thân của mình, thân nhân của cậu chỉ có một – lão nhân ở thôn trang nhỏ mà cậu gọi là ông nội kia mà thôi.

Hàn Dạng đem hai cái hộp trong tay đưa cho Hách Liên Tình. Đó là cha mẹ Hách Liên Tình cùng ông nội đưa cho cậu lễ ra mắt, một đôi ngọc bội cùng một cái vòng tay phỉ thuý hoa lệ.

Lễ vật đắt giá như vậy, không biết có bao nhiêu người muốn, lại không khơi dậy nổi trong lòng cậu một chút xíu cao hứng nào.

Hách Liên Tình ngồi ở trên ghế salon cởi cúc tay áo bởi vì một động tác này của cậu mà ngừng lại, hơi nghiêng mặt nhìn Hàn Dạng  đứng trước mặt, ra hiệu cậu có chuyện liền nói.

"Lễ vật tôi không thể nhận." Hàn Dạng nhẹ giọng nói rằng, cho dù vật như vậy ở Hách Liên gia chỉ là bé nhỏ không đáng kể, thế nhưng dưới cái nhìn của cậu lại quá mức quý trọng.

Hách Liên Tình đối với lời của cậu không tỏ rõ ý kiến, chỉ là câu khoé miệng tựa tiếu phi tiếu, hất cằm làm cho cậu nói tiếp.

"Không có công không nhận lộc, cái này quá quý trọng, tôi cầm không thích hợp. Còn có…" Hàn Dạng do dự một chút, "Còn có, hôm nay anh nói cuối tuần sau đăng ký sao tôi không biết?"

"Bây giờ không phải đã biết rồi sao?" Hách Liên Tình nhíu mày.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!