Chương 6: Thật ra nhũ danh của em là cẩu đản phải không?

Trong thư phòng ba người đều không nói gì, căn phòng lớn như vậy chỉ tiếng pha trà và âm thanh quân cờ hạ xuống.

Một lát sau, lão gia tử bỗng nhiên mở miệng nói, "Hài tử lại đây, đánh với  ta một ván."

Nghe ông nói, Hàn Dạng theo bản năng đứng lên, lại không có đi qua.

"Đứng ở chỗ này làm gì? Gọi em qua." Hách Liên Tình nhìn Hàn Dạng đứng ngây ngốc, lên tiếng nói.

"A?" Hàn Dạng hô nhẹ, ngẩng đầu nhìn Hách Liên Tình đang ngồi một bên, lại nhìn qua lão gia tử, hài tử chẳng lẽ là đang gọi cậu? Cậu tưởng gọi Hách Liên Tình.

Hách Liên Tình đối với phản ứng của cậu có chút buồn cười, "Lẽ nào em cho rằng xưng hô hài tử ngu ngốc như thế là đang gọi tôi sao?"

Hắn một bộ "Em ngốc sao", Hàn Dạng ngoảnh mặt làm ngơ, thấp giọng đáp, "Ông ấy là ông nội anh chẳng lẽ gọi anh như vậy là không đúng."

Ai ngờ cậu vừa nói xong câu đó lão gia tử liền lấy quân cờ trên tay đặt xuống bàn cờ phát ra một tiếng "bộp", ngẩng đầu nhìn lại, "Sao lại nói như vậy? Nếu con đã cùng một chỗ với Hách Liên Tình, lẽ nào ta không phải là ông nội con?"

"………" Hàn Dạng có chút lúng túng đứng bên cạnh Hách Liên Tình, trong lúc nhất thời không có cách nào phản bác, mà Hách Liên Tình lại một bộ đương nhiên mà xem kịch vui càng làm cho cậu bất đắc dĩ.

Đây là cái quần gì? Tôn tử của mình mang nam nhân về, nói muốn kết hôn không phải là gặp phải sự phản đối kịch liệt của người nhà sao? Mặc dù nói luật hôn nhân đồng tính đã thông qua, nhưng là vẫn còn mới mẻ, rất nhiều gia đình còn chưa chân chính tiếp thu.

Mà cậu dù sao cũng chỉ là một con gà trống không biết đẻ trứng.

Nha, tha thứ cho cậu hình dung bản thân như thế, gặp tình huống này trong lòng cậu không thể hiểu nổi.

"Đi đi." Thấy cậu còn sững sờ, Hách Liên Tình lôi kéo cậu đến đối diện lão gia tử ngồi xuống, lạnh nhạt nói, "Bồi ván tiếp theo với ông nội."

Hàn Dạng lúc bắt đầu có chút cứng ngắc, tay chân luống cuống cũng không biết đặt ở đâu, sau khi nhìn vẻ mặt ôn hoà của lão gia tử mới có chút thả lỏng, e rằng sự tình cũng không nghiêm trọng như cậu nghĩ, ít nhất không tức giận mắng chửi cùng xua đuổi như bản thân dự liệu.

"Biết chơi chứ?" Lão gia tử đem ván cờ lúc nãy xoá đi sau đó chia quân cờ cho hai người, Hàn Dạng thấy thế liền cùng với ông bày cờ ra, lễ phép trả lời, "Biết một chút ạ."

"Thả lỏng một chút, ta cũng không ăn thịt con, theo giúp ta ván tiếp theo." Lão gia tử nói.

Hàn Dạng đột nhiên nhớ tới lúc còn ở quê, mình cũng cùng ông nội ngồi chơi cờ như thế, nghĩ đến lão nhân thương yêu chính mình kia, trên mặt không khỏi hàm chứa ý cười, tâm lý thanh tĩnh lại, coi đối phương như lão nhân bình thường là tốt rồi.

Nghĩ như vậy, cậu gật gật đầu, "Được."

"Hàn Dạng." Hàn Dạng hồi đáp.

Hàn Dạng biết lão gia tử khẳng định không thể nào không biết tên của cậu, gia đình như vậy, phỏng chừng từ lúc cậu và Hách Liên Tình dính líu tới nhau, thân thế đã bị điều tra rõ ràng đưa đến trước mặt lão gia tử.

Sau khi xếp xong quân cờ, xuất phát từ tôn kính, Hàn Dạng nhượng lão gia tử đi trước, lão gia tử ngược lại vung tay, cho cậu trước. Hàn Dạng cung kính không bằng tuân mệnh, đi bước cờ đầu tiên.

Hai người ngài tới con đi, Hách Liên Tình ngồi nhìn, cũng không lên tiếng.

Chơi gần hai tiếng, lão gia tử từ hờ hững đến lúc phát hiện không thể xem thường, ánh mắt nhìn Hàn Dạng trở nên khác hẳn, lúc đánh cờ đều cẩn thận hơn.

Ván này cuối cùng vẫn là Hàn Dạng thua. Hàn Dạng thở ra một hơi, "Vẫn là lão gia tử lợi hại."

Vẻ mặt lão gia tử so với lúc nãy nhiều hơn một phần hòa ái, ánh mắt nhìn Hàn Dạng cũng yêu thích cùng thưởng thức hơn một phần, dù sao người trẻ tuổi có thể cùng ông đấu lâu như vậy chỉ đếm được trên đầu ngón tay, thủ pháp Hàn Dạng lão luyện, tâm tư kín đáo, nhìn ra được có bao nhiêu bản lĩnh, mà tính tình Hàn Dạng hờ hững không táo bạo cũng rất hợp ý ông.

"Kĩ thuật đánh cờ không tồi, suýt chút nữa làm ta bị loạn." Lão gia tử tán thưởng nói, "Đã học bao lâu?"

Sau khi bồi lão gia tử, thái độ của Hàn Dạng cũng không còn mới lạ cùng kính nể như vừa nãy, cậu cười cười, khiêm tốn nói, "Ngài quá khen, ông nội con là người rất thích chơi cờ cho nên khi còn bé liền theo ông học, trước mặt ngài cũng chỉ là múa rìu qua mắt thợ."

Khi còn bé cậu thường thường bồi ông nội đi theo nhóm cụ ông chơi cờ trong thôn, nhìn quá nhiều cũng liền hứng thú, ông nội cũng tay dắt tay dạy cạu rất nhiều năm.

"Con gọi ngài ngài cũng không ngại khó đọc sao." Lão gia tử nhận ly trà Hách Liên Tình đưa tới nhấp một ngụm, nói với Hàn Dạng, "Nếu con chuẩn bị cùng Tình nhi kết hôn, vậy không nên ngại mà gọi ta một tiếng ông nội."

Tình nhi?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!