Chương 5: Hách Liên Tình nếu đã nói ra sẽ không cho cậu có cơ hội đổi ý

Ánh mặt trời buổi sáng xuyên qua cửa sổ sát đất men theo khe hở của bức rèm chui vào, từng chút từng chút lan tràn trên sàn gỗ phòng ngủ.

Hách Liên Tình bởi vì đồng hồ sinh học nên đã sớm tỉnh, nhưng hắn vẫn luôn nằm ở trên giường bảo trì một tư thế duy nhất. Bởi vì sáng sớm hôm nay lúc hắn tỉnh lại, phát hiện cái người tối hôm qua đối với hắn trốn tránh xa cách lại đang nằm trong lòng hắn trầm trầm ngủ.

Không giống hai lần trước ở chung xa cách lễ độ, lúc ngủ Hàn Dạng thoạt nhìn ôn nhu đến khó tin, mặt mày mang theo vẻ mềm mại không thể tả, khoé miệng hơi cong lên như là mơ tới thứ gì tốt, còn giống như làm nũng mà cọ hắn hai lần.

Điều này làm cho Hách Liên Tình có chút bất ngờ, hứng thú nhìn cậu, mong đợi lúc cậu tỉnh lại nhìn thấy tư thế như vậy sẽ có biểu tình gì.

Hàn Dạng sau mười phút mới tỉnh. Bởi vì chuyện Hách Liên Tình đột ngột trở về, làm cho đầu óc cậu có chút căng thẳng, ngày hôm qua đến quá nửa đêm mới ngủ.

Tối hôm qua cậu mơ một giấc mơ, mơ về khi còn bé cùng chú chó Sủi Cảo Béo ở trên ruộng vui đùa. Khi đó cậu mới tám tuổi, mà Sủi Cảo Béo đứng lên gần như cao hơn cả cậu. Chơi náo động cho đến khi Sủi Cảo Béo vui vẻ dùng đầu cọ cọ cậu. Cậu đuổi theo Sủi Cảo Béo trên đồng ruộng chạy tới chạy lui, mãi đến tận khi ông nội đến gọi cậu về ăn cơm.

Giấc mơ khi còn bé đã cách quá xa, tóc ông nội đã trở nên trắng xoá, Sủi Cảo Béo cùng cậu lớn lên cũng biến mất.

Dùng tay dụi dụi con mắt, Hàn Dạng híp mắt nhìn tia sáng truyền vào từ rèm cửa sổ, ánh mắt mê man.

Vừa mới tỉnh ngủ cậu có chút lờ mờ, sững sờ hơn nửa phút mới có thể hoàn toàn tỉnh táo. Chờ cậu lấy lại tinh thần liền ngây ngẩn cả người. Cậu phát hiện Hách Liên Tình đang cúi đầu nhìn cậu, mà cậu hoá ra đang nằm trong ngực đối phương.

Tầm mắt hai người đối diện làm Hàn Dạng có chút luống cuống, tình huống gì thế này?

Hách Liên Tình thấy lúc Hàn Dạng dụi mắt thời liền biết cậu tỉnh rồi, đang chờ xem phản ứng của cậu lại phát hiện Hàn Dạng dùng ánh mắt mờ mịt nhìn về phía hắn, không có bất kỳ cảm xúc gì cũng không có dị nghị đối với tư thế của bọn họ bây giờ, sau đó hắn liền phát hiện, Hàn Dạng dĩ nhiên là đang còn lơ mơ…

Hàn Dạng ngốc ngốc thật đáng yêu. Hách Liên Tình trong lòng thầm nghĩ.

"Xin lỗi." Hàn Dạng nhanh chóng từ trên người hắn rời đi. Hắn không biết mình lúc nào thì dựa, nếu vậy thì tối hôm lúc Hách Liên Tình ngủ thì rất mệt đi? Vẫn luôn bảo trì một cái tư thế lâu như vậy.

Xin lỗi xong cậu không nhịn được nghĩ trong mơ rõ ràng đang ôm Sủi Cảo Béo mà, làm sao ngay cả Hách Liên Tình cũng ôm?

… Hơn nữa lấy tính tình thối của nam nhân cũng sẽ không tốt bằng Sủi Cảo Béo.

Được tự do Hách Liên Tình động đậy cái vai cứng ngắc. Vì để cho Hàn Dạng ngủ được thoải mái, cánh tay bên trái của hắn gần như không động đậy, không nghĩ tới Hàn Dạng trái lại không cảm kích mà lúc vừa tỉnh lại thì coi chính mình như là dã thú vội vàng tránh né, xì~, chính mình còn không có ghét bỏ cậu nữa đó.

Hàn Dạng thấy Hách Liên Tình xoa vai, không có ý tứ nói, "Tôi không phải cố ý, anh có khỏe không?"

Tay Hách Liên Tình dừng một chút, lập tức càng dùng sức bóp, hắn hời hợt liếc nhìn Hàn Dạng, nói, "Còn không thấy sao, ngày hôm qua trốn xa như vậy."

"…………" Hàn Dạng không nói, phát hiện Hách Liên Tình là cái tên không phun tào thì không chịu được.

Hách Liên Tình vén chăn xuống giường, tìm quần áo trong tủ, quay đầu lại nhìn về Hàn Dạng còn ngồi trên giường, "Tôi đi tắm, em thu thập một chút rồi đi ra ngoài ăn sáng."

"Anh có thói quen tắm vào buổi sáng?" Hàn Dạng theo bản năng hỏi, mới vừa hỏi xong cậu liền hối hận, quả nhiên cậu thấy được trên mặt nam nhân xuất hiện trào phúng quen thuộc.

"Tôi đi rửa nước miếng em lưu lại trên ngực." Hách Liên Tình bỏ lại câu nói này liền tiến vào phòng tắm, đi rửa ngụm nước trên ngực.

Sau khi hắn đóng cửa lại Hàn Dạng liền lấy tay lau khóe miệng của mình, lại phát hiện đúng là như vậy.

Miệng tiện. Trong lòng Hàn Dạng phun tào.

Buổi trưa lúc ăn cơm Hách Liên Tình nhận được một cú điện thoại, nghe hắn xưng hô trong điện thoại chính là Hách Liên lão gia tử, cũng chính là ông nội của Hách Liên Tình.

Hàn Dạng tuy rằng không quen biết Hách Liên lão gia tử, nhưng cũng biết lão gia tử tại giới kinh doanh L thị có phân lượng hết sức nặng, lão nhân cùng với ông nội hoà ái thân thiết của mình rất bất đồng, nội tâm cậu không khỏi có chút thấp thỏm, chỉ là trên mặt không có biểu hiện ra, cúi đầu ăn cơm không nói một lời.

"Vâng." Hách Liên Tình tiếp điện thoại, đôi mắt khẽ quét qua Hàn Dạng đang im lìm không lên tiếng một cái, chậm rãi nói, "Mang cháu dâu ngài trở về."

Tay cầm đũa của Hàn Dạng dừng một chút, vẻ mặt trong nháy mắt cứng ngắc.

Hách Liên Tình câu lên khóe môi, nói vài câu liền cúp điện thoại. Hắn đưa điện thoại di động để qua một bên, quan sát Hàn Dạng một chút, "Vẫn rất bình tĩnh a."

Ngữ khí của hắn không nhẹ không nặng, không nghe ra được cảm xúc gì, Hàn Dạng ngẩng đầu nhìn thẳng hắn, "Tôi không bình tĩnh anh sẽ đưa tôi trở về sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!