Lần đầu tiên Hách Liên Tình nhìn thấy Hàn Dạng là năm năm trước. Lúc đó bạn hắn tài trợ cho một cuộc thi thiết kế trang web trò chơi dành cho thanh thiếu niên, hắn cùng Từ Lạc Chiêu còn có Ngôn Cẩm đều nhận được thư mời. Hắn chẳng có chút hứng thú nào với cuộc thi này, nhưng nếu đối phương đã mời, hắn vẫn đi một chuyến.
Tại nơi thi đấu, lực chú ý của Hách Liên Tình hai phần đặt trên đài, hai phần đặt ở cuộc nói chuyện với Từ Lạc Chiêu, còn lại đặt trên văn kiện trong tay chính mình.
"Này này này, tốt xấu gì cũng là đến xem so tài, đừng có cuồng công việc như vậy chứ." Từ Lạc Chiêu chọt chọt Hách Liên Tình, "Nhìn nhóm mần non Tổ Quốc nỗ lực tiến lên, cậu cũng nên nhiệt tình lên chứ, cho bọn họ một chút cổ vũ."
Hách Liên Tình dùng bút ghi chú lên vài chỗ cần phải sửa đổi, cũng không ngẩng đầu lên mà nói, "Chuyện cổ vũ giao cho cậu, ngay cả phần của tôi luôn."
"Hừ, thực sự là một nam nhân vô vị." Từ Lạc Chiêu bĩu môi.
Một lát sau y liền đẩy Hách Liên Tình một cái, nói, "Nhóm này sáng tạo không tồi, tuy rằng kỹ thuật không đủ thuần thục, ít nhất về phương diện sáng tạo tương đối mới mẻ độc đáo táo bạo."
"Ừm, táo bạo." Hách Liên Tình tùy ý đáp lời.
"Cậu ngay cả nhìn cũng không có nhìn, còn ngồi đó mà nói táo với chả bạo." Từ Lạc Chiêu phun tào.
"Nói cho cùng cũng giống như việc cậu xem liền hiểu thôi." Hách Liên Tình trào phúng lại.
"Tôi không hiểu tôi sẽ không hỏi chắc?" Từ Lạc Chiêu nói xong đưa tay ra hiệu cho MC trên sân khấu, nói y có vấn đề muốn hỏi.
Là bạn của nhà đầu tư, Hách Liên Tình cùng Từ Lạc Chiêu đều là khách VIP. MC vừa thấy y giơ tay, liền đem micro giao cho y. Từ Lạc Chiêu mặc dù đối với việc thiết kế trò chơi không hiểu biết lắm, thế nhưng thời học sinh chơi qua game lớn game nhỏ không phải ít, lập tức liền hỏi vài cái liên quan đến phương diện nội dung kết cấu của trò chơi.
Có Từ Lạc Chiêu dẫn đầu, những giám khảo khác hứng thú với phương diện sáng tạo game cũng dồn dập đặt câu hỏi. Tuyển thủ trên đài lúc đầu còn có thể ứng đáp trôi chảy, nhưng dần dần cũng tiếp không nổi. Cậu ta có chút áy náy mà nói với tổ giám khảo, "Sáng kiến này là một tổ viên khác của chúng em nghĩ tới, em có thể để cho bạn ấy lên sân khấu giải thích với mọi người có được không ạ?"
Thỉnh cầu của cậu được cho phép, MC nói với cậu kêu một đội viên khác lên.
"Xin chào ban giám khảo." Thiến niên bước lên sân khấu hơi nghiêng mình chào một tiếng, "Em là Hàn Dạng, là học sinh cao trung Y thị."
Thanh tuyến trong trẻo mát mẻ riêng biệt thuộc về thiếu niên truyền vào trong tai, cái bút trong tay Hách Liên Tình dừng một chút, khẽ ngẩng đầu, nhìn về phía thiếu niên đang tự giới thiệu mình trên sân khấu kia.
Vóc dáng thấp bé, có lẽ không đến ngang vai mình.
Mặt rất dễ nhìn, trắng trắng oánh nhuận, mặc một thân đồng phục trắng, thoạt nhìn rất ngoan ngoãn.
Thanh âm rất êm tai, thanh thoát mềm mềm, khí chất sạch sẽ đơn thuần chỉ có trên người thiếu niên.
Không biết em ấy đã mười sáu tuổi chưa… Trong lòng Hách Liên Tình nghĩ.
Thiếu niên gọi là Hàn Dạng sau khi lên sân khấu liền đem suy nghĩ của mình đối với trò chơi nói qua một lần, bao quát nguồn linh cảm tạo nên nó. Vừa bắt đầu cậu có vẻ hơi câu nệ, nhưng khi nói đến thiết kế của mình, cả người liền tự tin lưu loát, từ ngôn ngữ của cậu mọi người rất dễ dàng có thể phác hoạ ra một hình ảnh game hoàn chỉnh.
Sau khi nói xong cậu phát hiện giám khảo đều lẳng lặng nhìn mình, không khỏi đỏ mặt, "Xin lỗi, em có phải là nói quá nhiều không?"
"Không có, em nói rất tốt!" Một giám khảo vỗ tay khen ngợi, những người khác cũng cùng vỗ tay.
"Cảm ơn ạ." Hàn Dạng khẽ cười, mang theo chút ngượng ngùng khi được người khác khích lệ.
Trong quá trình trả lời câu hỏi, tuy rằng Hàn Dạng lúc đầu có chút xấu hổ căng thẳng, nhưng trong lời nói lại cũng không có bất kỳ thất lễ cùng sơ suất nào. Cậu trả lời rất tỉ mỉ, mỗi câu chuyện trong game đều phi thường hoàn chỉnh, mặc dù tổng thể thiết kế có chút khuyết điểm, nhưng cũng giống như Từ Lạc Chiêu nói, phi thường mới mẻ độc đáo táo bạo.
Mỗi khi Hàn Dạng trả lời xong một vấn đề, đều sẽ hướng đối phương lộ ra nụ cười lễ phép khéo léo. Nhìn thiếu niên mang theo một chút ngây ngô, mặt mày thanh tú tinh tế, Hách Liên Tình cảm thấy trong lòng như là bị mèo gão một cái.
Thực ngoan ngoãn, giống như là một tờ giấy trắng.
Ngón tay của hắn ở trên bàn gõ nhẹ mấy lần, khi Hàn Dạng trả lời xong một vấn đề của giám khảo, đột nhiên lên tiếng hỏi, "Tôi thấy trong suy nghĩ của các cậu, mỗi một nhân vật phản diện trong game đều có một quá khứ bi thảm dẫn đến hắc hóa, thế nhưng cuối cùng đều sẽ được cứu vớt, đúng không?
"Đúng thế." Hàn Dạng trả lời.
"Há, cậu có biệt hiệu là Đường Tăng sao?" Hách Liên Tình hỏi, "Cứu vớt thế nhân?" (Vỡi anh ~)
Hàn Dạng có lẽ không ngờ rằng hắn sẽ hỏi như vậy, sửng sốt một chút, trên mặt mờ mịt trong nháy mắt, hai mắt thật to nhìn hắn, quên mất trả lời.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!