Nghe nói ba người Mạc Tố Á muốn đi qua ăn Tết cùng, Hàn Dạng khẩn trương đến độ tim đều nhảy ra ngoài, cảm giác so với lần đầu đến Hách Liên gia gặp mặt bọn họ còn khẩn trương hơn, khác với lần trước là căng thẳng, lần này là kích động nhiều hơn!
"Có thật không?" Hàn Dạng không dám tin kéo kéo ống tay áo Hách Liên Tình, không ngừng mà hỏi, "Dì Tố bọn họ thật sự muốn tới sao? Anh không gạt em chứ? Lão gia tử thì sao? Cùng đi?"
"Đương nhiên là cùng đi." Hách Liên Tình hừ một tiếng, đưa tay véo má cậu nói, "Chỉ có ngần ấy tiền đồ? Em không phải muốn cùng ăn Tết sao? Thỏa mãn em."
"Nhưng là, nhưng là…" Hàn Dạng nói năng có chút lộn xộn, kéo lấy tay Hách Liên Tình, "Nhưng là xa như vậy, lại còn lạnh, bọn họ làm sao… Làm sao…"
"Làm sao làm sao làm sao làm sao…" Hách Liên Tình đánh gãy lời cậu, ghét bỏ mà nói, "Mới nói hai câu mà đã lắp ba lắp bắp, xin em đó, bớt tranh cãi một tí đi."
Hàn Dạng lúc này hoàn toàn không thèm để ý hắn độc miệng, cảm giác đầu óc mình đều rối bù cả lên, trông mong nhìn Hách Liên Tình làm hắn hết chịu nổi, đầu hàng mà nói, "Anh nói với bọn họ là ông em đã biết chuyện của chúng ta, cũng có ý định mời gia trưởng hai bên ăn cơm chung, bọn họ thấy như thế cũng không tồi, quyết định cùng nhau ăn Tết, hai nhà đoàn viên, hiểu chưa?"
Hàn Dạng gật đầu, lập tức lại lắc đầu, rõ ràng thì rõ ràng, nhưng là cậu vẫn cảm thấy giật mình! Nhưng càng nhiều hơn chính là cảm động cùng kích động. Ba người lão gia tử vậy mà ngàn dặm xa xôi chạy tới đây ăn Tết, chuyện này quả thật nghĩ cũng không dám nghĩ tới!
Xem cậu vẫn một mặt choáng váng, Hách Liên Tình chẳng một chút ôn nhu mà xoa xoa tóc cậu, nói, "Đừng có một bộ muốn khóc như thế, chẳng đáng yêu tẹo nào."
"Em mới không có." Hàn Dạng phản bác, thế nhưng thanh âm so với lúc bình thường có chút bất đồng.
Hách Liên Tình đưa tay kéo cậu vào trong lồng ngực, nói, "Lão gia tử nói nếu để ông nội em một mình qua đó sợ không quen, ngài lúc tuổi còn trẻ đã bôn ba quen rồi, lại đây một chuyến không phải chuyện gì khó."
"Nhưng như thế vẫn rất vất vả cho lão gia tử, hơn nữa còn là mùa đông." Hàn Dạng vẫn cảm thấy không tiện.
"Mùa đông năm ngoái lão gia tử còn theo người đi lên núi Bắc Tề xem tuyết, nếu trèo lên núi em nhất định không đuổi kịp ông." Hách Liên Tình nhẹ nhàng mà nói.
"………" Hàn Dạng lựa chọn trầm mặc, cậu quả thật không bò lên nổi.
Nhưng ngoài dự liệu của Hàn Dạng, ông nội vậy mà cũng biết chuyện lão gia tử bọn họ muốn đến đây, hoá ra hai ngày trước Hách Liên Tình đã cùng ông nói chuyện, chỉ là hai người đều gạt Hàn Dạng mà thôi. Hàn Dạng chẳng hay biết gì bị làm cho sợ hết hồn như vậy ngoại trừ Tình Cách Cách cũng chẳng có ai khác.
Buổi chiều Hàn Dạng cùng Hách Liên Tình đến trạm xe trên trấn đón người. Hàn Dạng vừa nhìn thấy lão gia tử liền nhịn không được chạy qua ôm lấy ông, lão gia tử bị cậu làm sững sờ, nhìn về phía Hách Liên Tình, Hách Liên Tình nhún nhún vai, làm động tác lau nước mắt một cái.
Lão gia tử nháy mắt liền hiểu rõ, vỗ vỗ lưng Hàn Dạng, cười nói, "Sao lại giống như tiểu hài tử vậy chứ."
Hàn Dạng buông ông ra, nói với Mạc Tố Á cùng Hách Liên Thừa ở bên cạnh, "Dì Tố, Thừa thúc."
"Ừ." Mạc Tố Á cười đáp một tiếng, Hách Liên Thừa cũng gật gật đầu.
Nhà Hàn Dạng là nhà trệt hai phòng ngủ một phòng khách, nhiều người như vậy ở không được, Hàn Dạng cũng không tiện để họ ở trong một căn nhà đơn sơ như vậy, liền lên trấn tìm một căn nhà trọ sạch sẽ cho ba người.
Sau khi bồi ba người ăn cơm, Hách Liên Tình cùng Hàn Dạng liền tiễn bọn họ về nhà trọ, lặn lội đường xa, ba người đều có chút mệt mỏi.
"Dì Tố, mọi người đã vất vả rồi." Trước khi đi Hàn Dạng đỏ mắt nói với Mạc Tố Á.
"Đều là người một nhà, đừng khách sáo như vậy, hi vọng sẽ không quấy rầy đến con và ông." Mạc Tố Á sủng nịch mà cười nói.
"Không quấy rầy, ông nội rất cao hứng, ông nói nhà đông người mới náo nhiệt, dì đừng suy nghĩ nhiều." Hàn Dạng vội vàng lắc đầu nói.
"Vậy thì tốt, không còn sớm, nhanh đi về đi." Mạc Tố Á vỗ vỗ vai cậu.
"Vậy chúng ta ngày mai tới đón mọi người." Hàn Dạng nói.
Tối hôm đó đến lượt Hàn Dạng không ngủ được, cậu đưa tay ôm lấy cổ Hách Liên Tình hôn một cái, xúc động nói, "Anh biết không? Nhà em xưa nay không có nhiều người như vậy cùng ăn Tết, vừa nghĩ tới ngày mai lão gia tử bọn họ cùng ăn bữa cơm giao thừa em rất vui."
"Em cao hứng như vậy mà chỉ thưởng chút xíu thế này thôi sao?" Hách Liên Tình nhíu mày, ngón tay nhẹ nhàng gõ nhịp trên eo cậu.
Hàn Dạng nghĩ một hồi, cảm thấy chính mình cần phải thưởng cho Tình Cách Cách. Vì vậy đến gần cắn cắn lỗ tai hắn, thấp giọng nói ra một câu.
Ngón tay Hách Liên Tình chuyển qua mạnh mẽ sờ soạng cái mông của cậu, đè thấp giọng nói, "Đây là em nói, lúc trở về cũng đừng khóc lóc xin tha."
Hách Liên Tình mỗi lần đè thấp thanh âm nói chuyện đều mang một tia khàn khàn gợi cảm, làm cho lòng người ngứa ngáy. Hàn Dạng đỏ mặt, thuận theo hắn, "Nghe theo anh."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!