Khoảnh khắc nhìn thấy Hách Liên Tình, toàn bộ đầu óc Hàn Dạng đều trống rỗng. Rõ ràng người ở tận cuối chân trời đột nhiên xuất hiện ở trước mặt mình, quả thực giống như là nằm mơ.
"Không tới ôm anh một chút sao?" Tai đang nghe điện thoại truyền đến thanh âm trầm thấp của Hách Liên Tình, trong đêm đông giá rét mang theo ấm áp khó hiểu, xuyên qua tai chạy thẳng đến đáy lòng cậu.
Trước khi Hàn Dạng kịp lấy lại tinh thần, thân thể so với lý trí nhanh hơn một bước phản ứng lại. Cậu nhanh chân chạy tới, mở cổng ra thẳng tắp nhào vào lồng ngực dày rộng của Hách Liên Tình.
Trên người Hách Liên Tình tuy còn mang theo hàn khí, nhưng Hàn Dạng vẫn cảm thấy ấm áp, là nhiệt độ riêng biệt đến từ hắn.
Cậu ôm chặt eo Hách Liên Tình, đem mặt chôn trong lồng ngực hắn, hít một hơi thật sâu, viền mắt nóng lên.
Bàn tay của Hách Liên Tình đặt sau gáy cậu, từ tốn xoa xoa hai lần. Trong nháy mắt khi thanh niên nhào vào trong lồng ngực hắn, tưởng niệm mấy ngày qua rốt cuộc cũng tìm được nơi đặt chân.
"Tiểu Dạng." Trong phòng truyền đến thanh âm ông nội đánh gãy hai người, Hàn Dạng buông Hách Liên Tình ra quay đầu đáp lại một tiếng, kéo hắn đi vào.
Ông nội vừa nãy xuống bếp lấy khoai lang, quay lên không thấy Hàn Dạng còn tưởng rằng cậu chạy đi đâu, không nghĩ tới cậu đột nhiên dẫn theo một người trở về, sửng sốt một chút, hỏi, "Đây là…"
"Ông, hắn là Hách Liên Tình." Hàn Dạng nói, kéo kéo vạt áo của Hách Liên Tình nói với hắn, "Đây là ông nội em."
"Chào ngài." Hách Liên Tình hơi khom lưng cung kính mà kêu một tiếng.
Ông nội nghe được tên này mới vừa phản ứng đó là cháu dâu của mình, liền bị thái độ cung kính của hắn làm sợ hết hồn, vội vã xua tay, "Chào con chào con, không cần nghiêng mình, ngồi xuống trước đã." (Ahihihi "cháu dâu", vâng là "cháu dâu" ạ =)))))
Hàn Dạng kéo Hách Liên Tình ngồi xuống bên cạnh chậu than nói, "Rất nhanh liền ấm thôi, tay anh đông cứng rồi này."
Hàn Dạng đau lòng như vậy, nếu là như bình thường thì Hách Liên Tình nhất định phải miệng tiện hả hê vài câu, thế nhưng bây giờ đang ở trước mặt ông của Hàn Dạng, hắn không thể quá làm càn, chỉ là gật gật đầu đưa tay đến gần chậu than sưởi ấm.
"Sao anh lại đột nhiên tới đây?" Hàn Dạng hỏi hắn, muốn lấy tay giúp hắn xoa xoa, nhưng sợ ông nội đang ở một bên chỉ có thể nhịn.
"Đi ngang qua liền tới xem một chút." Hách Liên Tình nói, than hồng xua tan hàn khí trên người, làm cho hắn dễ chịu không ít.
"………" Hàn Dạng im lặng liếc mắt nhìn hắn, này là đi đâu mới có thể đi ngang qua cửa nhà bọn họ a.
Hách Liên Tình làm như không thấy ánh mắt của cậu, nói với ông nội, "Mạo muội quấy rầy, mong ngài thứ lỗi."
"Không cần khách khí, đến chính là khách." Ông nói, "Ăn cơm chưa?"
"Rồi ạ." Hách Liên Tình nói xong thì bụng liền vang lên một tiếng.
Gia gia:.......
Hàn Dạng:........
Hàn Dạng nhịn không được, nghiêng đầu qua một bên nở nụ cười, Hách Liên Tình banh mặt không nói lời nào, âm thầm lúng túng.
"Vẫn chưa ăn cơm đi? Thức ăn hôm nay cũng không thiếu, để ta đi hâm nóng cho con một chút." Ông nội nói xong liền đứng lên, Hách Liên Tình vội vàng đi theo, nói, "Không cần, ngài…"
"Con đi cho, ông cứ ngồi xem tivi đi, để con đi chuẩn bị thức ăn cho hắn." Hàn Dạng nói xong quay qua Hách Liên Tình, "Anh tới giúp em."
"Cũng được, đi đi." Ông phất phất tay, ngồi trở lại đi xem tivi.
Hàn Dạng mang Hách Liên Tình xuống nhà bếp, trước khi rời đi Hách Liên Tình cảm giác tầm mắt của ông vẫn dõi theo chính mình, làm cho hắn không khỏi thẳng lưng.
Đến nhà bếp, Hách Liên Tình lập tức đem Hàn Dạng kéo vào lồng ngực, cúi đầu mạnh mẽ hôn lên.
Những ngày bị tách ra, Hàn Dạng cũng phi thường nhớ hắn, đưa tay ôm lấy lưng hắn đáp lại.
Tuy rằng hai người đều không nỡ tách ra, thế nhưng hoàn cảnh bây giờ không đúng, ông nội vẫn còn ở bên ngoài phòng khách, chỉ có thể đỡ khát một chút liền ngừng lại.
Hàn Dạng xoa xoa khuôn mặt đầy phong trần mệt mỏi của Hách Liên Tình, có chút đau lòng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!