Chương 24: Hàn Dạng cầm di động xoay người lại, trong đêm thấy ngoài bức tường thấp đầy rêu phong chính là Hách Liên Tình

Sau khi thi xong Hàn Dạng không trực tiếp về nhà, bởi vì đợt trị liệu bên chỗ Trần Thanh Thanh vẫn chưa kết thúc.

Trước kia Hàn Dạng đều là ngồi tàu hỏa trở về, tiền vé tiện nghi, hơn nữa học sinh còn được giảm nửa giá, tuy rằng thời gian hơi dài nhưng có thể dùng vé giường nằm. Bất quá lần này Hách Liên Tình trực tiếp mua cho cậu vé máy bay, đến ngày đưa cậu tới sân bay.

Hách Liên Tình vốn là muốn cùng cậu trở về, thế nhưng cuối năm công ty khá bận, hắn tạm thời vẫn không đi được, chỉ có thể trưng ra bản mặt thối kinh khủng đi tiễn người.

"Đẹp trai như vậy thì đừng có lúc nào cũng thối mặt thế." Hàn Dạng xoa xoa mặt Hách Liên Tình, chọc cười hắn.

Hách Liên Tình mặt không thay đổi nhìn cậu, im lặng biểu thị phẫn nộ.

Hàn Dạng đỡ lấy vai hắn ở trên môi hôn một cái, dỗ dành, "Em khi khai giảng sẽ trở lại, anh nhớ ở nhà bồi Tố di bọn họ."

Được cậu hôn một cái, sắc mặt Hách Liên Tình hơi tốt lên một chút, nhưng vừa nghe đến câu phía sau liền không vui, cứng rắn hỏi, "Khai giảng?" Bây giờ cho đến khi đi học lại còn gần một tháng.

"Em muốn ở nhà bồi ông nội nhiều một chút." Hàn Dạng nắm lấy tay hắn, "Anh biết ông ấy ở nhà một mình rất cô đơn."

Hách Liên Tình hừ một tiếng, thay đổi đề tài, "Suy nghĩ thế nào rồi?"

Hàn Dạng vừa nghe hắn hỏi cái này, ho nhẹ một tiếng, nói, "Em về trước cùng ông nội nói chuyện."

Vấn đề mà Hách Liên Tình hỏi chính là vấn đề mà lần trước hắn nói tại buổi họp báo kia, tối hôm đó Hách Liên Tình trở về liền đem Hàn Dạng bức đến vách tường hỏi lại một lần. Đối với lễ cưới Hàn Dạng kỳ thực không có ý kiến, thậm chí có thể nói là mong đợi, dù sao cậu cũng muốn cùng người mình yêu có một lễ cưới chính thức. Thế nhưng trước đó cậu phải cùng ông nội thương lượng qua, nếu quả thật muốn làm, cậu hi vọng có ông nội ở đó, được ông chúc phúc.

Hách Liên Tình tự nhiên biết suy nghĩ của cậu, cũng biết cậu rất coi trọng thân nhân duy nhất này, nếu không hắn đã sớm đem Tiểu Cá Mắm này trói đến giáo đường rồi!

Hàn Dạng thấy hắn mím môi không nói lời nào, lấy ngón tay đè ép khóe môi của hắn, cười nói, "Em bảo đảm sẽ rất nhanh, ông nội rất tốt, chắc chắn sẽ không ghét bỏ anh."

"A." Hách Liên Tình cười lạnh, "Ai ghét bỏ ai?"

"Ghét bỏ em." Hàn Dạng lập tức đổi giọng, "Hài lòng chưa?" (Anh Mắm thật không có tiền đồ mà, định trước cả đời nằm dưới)

Hách Liên Tình lúc này mới hài lòng một chút, đưa tay đem khăn quàng cổ vây trên cổ Hàn Dạng một vòng, nói, "Trở về nhớ mặc nhiều một chút, đợi anh đến đón em."

"Có cái gì tốt mà…" Hàn Dạng bị ánh mắt sắc như dao của hắn quét ngang, chuyển đề tài, "Được rồi, chờ anh tới đón."

Lúc này đã đến giờ kiểm vé, Hàn Dạng kéo vali nói, "Em phải đi, anh mau trở về đi, lúc em đến nơi thì điện thoại cho anh."

Hách Liên Tình đưa tay đem người ấn vào trong ngực, ôm mạnh một cái, lúc này mới thả ra khoát tay, "Đi nhanh lên đi."

Hàn Dạng đối với việc hắn thủ thế như đuổi người cảm thấy buồn cười, kéo vali đi đến cổng kiểm soát.

Kiểm xong Hàn Dạng quay đầu lại, phát hiện Hách Liên Tình vẫn còn ở chỗ cũ nhìn về phía cậu, cậu vẫy vẫy tay với Hách Liên Tình, đối phương gật đầu, ra hiệu nhớ gọi điện thoại, lúc này mới quay người rời đi.

Về tới Y thị, vừa xuống sân bay Hàn Dạng liền gọi cho Hách Liên Tình, nói cho hắn biết đã đáp máy bay, chuẩn bị đi trạm xe đổi xe về. Hách Liên Tình đang họp, căn dặn cậu đi đường cẩn thận liền cúp điện thoại.

Hàn Dạng đến trạm xe đổi xe, xe vừa đi được nửa đường liền gọi cho ông nội, nói cậu đang trên đường trở về.

Hàn Dạng chưa nói cho ông nội chuyện hôm nay cậu trở về, bởi vì trước đây mỗi lần cậu trở lại, ông sẽ ở cửa thôn chờ cậu, Hàn Dạng lo ông đợi lâu, quyết định không nói.

"Hôm nay con trở về, đang trên đường đến ạ." Đã đến nửa đường, Hàn Dạng cũng không che giấu.

"Thật sao? Sao không nghe con nói? Để ông đi mua thức ăn nấu vài món ngon cho con!" Thanh âm của ông rất cao hứng.

"Không cần gấp gáp, con cùng ông đi." Hàn Dạng cười nói.

"Được được được." Ông vui cười hớn hở mà nói, "Tốt, hôm nay con trở về là quá tốt rồi, có chuyện này cho con trở về xác nhận một chút."

"Chuyện gì ạ?" Hàn Dạng hỏi.

"Chờ con trở lại hẵng nói, trước tiên không nói a, tiền điện thoại rất quý, đi đường cẩn thận, biết không?" Ông đây là lần đầu tiên có chuyện bí mật muốn nói, nhưng trong lời nói hẳn là chuyện tốt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!