"Cậu đi đến ngăn kéo thứ hai bên trái phía trên tủ sách tìm xem, nơi đó có cái hộp nhỏ, bên trong có đáp án mà trong lòng cậu muốn biết."
Hàn Dạng đứng trước tủ sách, lời của Từ Lạc Chiêu ngày hôm nay luôn vang lên trong đầu. Tủ sách Hách Liên Tình có chút cao, cậu dựa vào cái thang bên cạnh leo lên, ở ngăn kéo thứ hai bên trái thứ hai tìm được cái hộp mà Từ Lạc Chiêu nói.
Cái hộ gỗ hình vuông cổ điển, trên mặt hộp có hoa văn phi thường tinh xảo đẹp đẽ.
Hàn Dạng lấy được nó có chút sốt sắng, tay run rẩy, cảm giác như mình đang nhìn đến đồ vật gì thần bí lắm.
Cậu không nhanh chóng mở hộp ra, chỉ là yên lặng nhìn nó, trong lòng có hai thanh âm bất đồng giằng co "Mở" cùng "Không mở" như hai con đường mở ra trước mắt cậu.
Lý trí nói cho cậu biết làm như vậy là không đúng, không được Hách Liên Tình đồng ý mà đã nhìn trộm riêng tư của hắn thật không tốt.
Thế nhưng tình cảm lại nói cho cậu, vật này hẳn là liên quan đến mình, không phải thì Từ Lạc Chiêu cũng sẽ không nói cho cậu.
Hơn nữa cậu muốn biết đáp án mà Từ Lạc Chiêu nói, rốt cuộc tại sao lúc trước Hách Liên Tình muốn cùng mình ký khế ước như vậy.
Không nghi ngờ chút nào, cuối cùng tình cảm chiến thắng lý trí. Hàn Dạng hít một hơi thật sâu, từ từ mở hộp ra. Cái khoá trên hộp ở trong tay cậu phát ra tiếng "Lạch cạch —— " nho nhỏ, trong nháy mắt đó, Hàn Dạng nghe được trong lòng mình vang vọng.
Ngoài dự đoán của cậu, trong hộp cũng không có đồ vật gì đặc biệt, phía trên là một tờ báo cũ kỹ, màu sắc có chút ố vàng.
Hàn Dạng khi nhìn thấy tờ báo thì hơi run rẩy, không hiểu Từ Lạc Chiêu nói cậu xem cái này là có ý gì. Cậu đem báo lấy ra, nhìn thấy ngày tháng ở phía trên: Ngày 25 tháng 7 năm 20xx.
—— đây là tờ báo một năm trước.
Tại sao Hách Liên Tình lại quý trọng mà đem một tờ báo cũ như vậy cất giữ? Hàn Dạng không rõ.
Cậu đem hộp trả về, lấy báo mở ra, thấy được trên trang bìa viết —— Hách Liên Tình – Người thừa kế tiếp theo của tập đoàn Hách Liên được mời có mặt tại Cuộc thi thiết kế trang web game offline dành cho thanh thiếu niên, tập đoàn Hách Liên dự định đặt chân vào lĩnh vực game online?!
Phía dưới tiêu đề là hình ảnh Hách Liên Tình chiếm một phần ba mặt giấy.
Hàn Dạng, "……" Tại sao Tình Cách Cách tự luyến đến độ muốn đem tờ báo có in hình của mình cất vào trong hộp? Lẽ nào Tình Cách Cách không chỉ là ngạo kiều mà còn là tự luyến cuồng?
Biết rõ là không phải nhưng nghĩ tới đây Hàn Dạng không nhịn cười được, nhìn kỹ Hách Liên Tình mấy năm trước. Hách Liên Tình trong hình cùng dáng vẻ hiện tại không có nhiều biến hóa lớn, ngũ quan vẫn rất tuấn tú, biểu tình lạnh lùng, chỉ là bây giờ ngũ quan và khí chất thoạt nhìn lại càng thuần thục cùng trầm ổn.
Nhìn bức ảnh, Hàn Dạng đột nhiên có chút tò mò mấy năm trước Hách Liên Tình là bộ dạng gì, có phải là cũng giống như hiện tại ngạo kiều miệng tiện.
Hẳn là vậy đi, e rằng hắn là trời sinh đã thế rồi. Hàn Dạng nghĩ thầm, đưa ánh mắt thả lại trên nội dung tờ báo.
Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Vưu Vật
- Nhi Hỉ Ngôn Tình, Sủng Nàng Dâu Cực Phẩm Ngôn Tình, Sủng Nội dung đưa tin là cuộc thi thiết kế trang web game năm năm một lần, Hách Liên Tình lúc đó là khách quý được mời bị nhiều truyền thông đại lực chú ý, cũng không ít người suy đoán hắn được mời có mặt tại cuộc thi như vậy có chủ ý định hướng cho công ty đặt chân vào lĩnh vực như vậy hay không.
Hàn Dạng không tin nội dung của nó, với thực lực của tập đoàn Hách Liên, nếu quả thật muốn đặt chân vào lĩnh vực game online, cũng không đến nỗi đặt mắt vào một cuộc thi thiết kế trang web game dành cho thanh thiếu niên không lớn không nhỏ như vậy… Từ từ! Hàn Dạng bỗng dưng nhớ ra cái gì đó, đưa mắt dời lên tiêu đề tờ báo nhìn hai lần.
Hàn Dạng ngây ngẩn cả người, năm 20xx… Đây không phải là năm cậu từng tham gia thi đấu sao?
Lúc ấy vừa đúng thời gian nghỉ hè của năm nhất cao trung, cậu và đứa con của giáo viên chủ nhiệm cùng hợp thành một đội tham gia cuộc thi này, lúc đó còn đạt được giải khuyến khích Sáng tạo.
Lên cấp ba Hàn Dạng mới đến L thị, do hoàn cảnh gia đình, giáo viên chủ nhiệm đối với cậu rất chiếu cố, mà con của giáo viên chủ nhiệm vừa vặn cùng lớp với cậu, thành tích so với cậu tốt hơn rất nhiều, chênh lệch nghiêm trọng, sau khi quen biết Hàn Dạng liền giúp cậu học bù, cũng là bởi vì đối phương, cậu bắt đầu tiếp xúc đến máy tính.
Lần tham gia thi đấu đó là ngoài ý muốn, cậu không quen thao tác máy tính, không thể giúp đỡ gì nhiều, nhưng đầu óc cậu linh hoạt, cung cấp rất nhiều phương pháp cùng hướng đi mới, chủ đề tác phẩm tham gia thi đấu đó là cậu nghĩ ra, còn thiết kế ra là đối phương cùng một đội viên khác. Không nghĩ tới cuối cùng lại nhận được giải thưởng.
Hàn Dạng còn nhớ lúc đó tất cả mọi người cùng chụp ảnh lại, hiện tại bức ảnh vẫn còn đặt trên bàn ở nhà cậu, ông nội thường đem ra xem, nói đến cái này còn cao hứng hơn cả cậu.
Chỉ là tại sao tờ báo năm đó lại ở chỗ này? Hàn Dạng tiếp tục nhìn xuống, phía cuối nội dung là một tấm ảnh chụp chung, cậu đứng ở hàng thứ nhất ngoài cùng bên trái, mặc áo trắng quần đen, biểu tình có chút câu nệ.
"… Bên trong có đáp án cậu muốn biết."
Lời nói của Từ Lạc Chiêu lại một lần nữa vang lên, một ý nghĩ hoang đường trong đáy lòng Hàn Dạng chậm rãi hình thành, cậu hơi há miệng, không dám tin nhìn vào tờ báo, cảm thấy suy đoán trong lòng mình thật vô lí.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!