Buổi tối hôm trước bị Hách Liên Tình lăn qua lộn lại quá mệt mỏi, Hàn Dạng ngủ một giấc đến hừng đông.
Lúc tỉnh lại cậu theo quán tính mà sờ sờ bên cạnh, không có Hách Liên Tình. Thiếu mất nhiệt độ một người làm cho cậu cảm thấy không quen, bán mở mắt mơ mơ hồ hồ nhìn thấy Hách Liên Tình đứng ở góc bên kia, đứng trước gương sờ soạng cái gì.
Hàn Dạng chống người, bò đến bên kia giường nhìn một chút, phát hiện Hách Liên Tình đang cầm khăn quàng cổ thử. Cái ghế bên cạnh hắn còn vắt một cái khăn quàng cổ khác, bộ dáng như là mới thử xong.
Vóc người Hách Liên Tình cao lớn, bộ dạng tốt, theo lý thuyết phối hợp với khăn quàng cổ mà Hàn Dạng tỉ mỉ chọn lựa hẳn là phi thường đẹp trai, thế nhưng Hàn Dạng thấy thế nào cũng cảm thấy buồn cười, nhất thời nhịn không được cười ra tiếng.
Hách Liên Tình đang đứng trước gương nghe thấy thanh âm thì quay đầu lại, phát hiện Hàn Dạng đang nằm lỳ ở trên giường cười run lên. Cánh tay đang chỉnh lại khăn quàng cổ cứng đờ, tức giận đem nó kéo xuống, vo thành một cục nhét vào trong túi, nhanh chân đi đến bên giường, sắc mặt không vui nhìn Hàn Dạng, "Có gì đáng cười?"
Hàn Dạng cười đau cả bụng, ôm bụng haha vài tiếng mới nói, "Không phải, anh làm gì mà lại mặc đồ ngủ mang khăn quàng cổ a! Ahahaha, cười chết em!"
Hách Liên Tình liếc nhìn đồ ngủ trên người mình, sắc mặt cứng đờ, muốn tức giận mà không được, lúng túng đứng đó.
Hắn mới vừa mới rời giường rửa mặt xong, chuẩn bị tìm quần áo trong tủ để thay thì thấy có hai cái khăn quàng cổ. Không biết vì sao, cảm giác đầu tiên của hắn chính là đây là Hàn Dạng mua cho hắn.
Mừng quá hoá cuồng, hắn trực tiếp cầm khăn quàng cổ lên thử, cũng không đoái hoài tới áo ngủ trên người mình. Sauk hi thử bản thân thấy rất được, lại không nghĩ rằng bị Hàn Dạng tỉnh lại phát hiện.
Trong lòng có bao nhiêu xấu hổ không giải thích được.
"Em cười đủ chưa?" Hách Liên Tình nghiêm mặt nhìn Hàn Dạng.
"Được rồi được rồi!" Hàn Dạng ở trong chăn lấy tay ngắt đùi mình một cái, ai ui, nhịn cười thật là khó chịu.
"Mua khăn quàng cổ xấu như vậy, đây là thẩm mỹ trong thôn em sao?" Thái độ Hách Liên đại gia rõ ràng đối với cậu không hài lòng, "Còn có mặt mũi mà cười."
"Xấu như vậy mà anh còn mang." Hàn Dạng phản bác, cậu cảm thấy rất dễ nhìn a.
"Em xấu như vậy anh còn cưới đây." Hách Liên Tình cười lạnh nói.
"………"
Chuyện cãi nhau người thắng vĩnh viễn là Hách Liên Tình. Hàn Dạng trợn tròn mắt, anh đẹp, anh Thiên tiên, anh Tình Cách Cách.
Hách Liên Tình hừ một tiếng, đi tìm quần áo trong tủ đổi.
Hôm nay Hàn Dạng không có lớp, không vội mà rời giường. Cậu nửa người dựa vào giường nhìn Hách Liên Tình ở trước mặt mình thay quần áo, thưởng thức vai rộng eo thon chân dài của hắn.
Hách Liên Tình biết cậu đang nhìn, cố ý thay quần áo chậm lại, ung dung thong thả mặc quần áo. Lúc thắt dây lưng xong xuôi mới quay đầu lại, ghét bỏ mà nhìn cậu nói, "Nhanh chùi nước miếng, chăn đều bị em làm ướt đẫm."
Hàn Dạng mới không thể để hắn dễ dàng làm lay động như thế, vén chăn lên xuống giường cầm cái khăn quàng cổ màu xám tro trên thành ghế lên, đi tới trước mặt Hách Liên Tình, nói, "Thử xem cái này, em cố ý giúp anh chọn."
Hách Liên Tình muốn làm như ghét bỏ hai câu khăn quàng cổ xấu, vừa nghe cậu dụng tâm như thế liền đem lời nói nuốt trở về, hơi cúi đầu để cậu giúp mình quàng lên.
Hàn Dạng cẩn thận giúp Hách Liên Tình đem khăn quàng cổ chỉnh lại. Cậu hơi cúi đầu, từ góc độ của Hách Liên Tình nhìn xuống khuôn mặt bị mái tóc che đi của cậu, chỉ thấy chóp mũi.
Ánh mắt Hách Liên Tình đặt tại ngón tay Hàn Dạng chuyển một vòng, cuối cùng trở lại phần trán bị tóc mái che đi. Nhìn mấy giây, đưa tay vén tóc mái Hàn Dạng lên cao, cúi đầu hôn cái trán của cậu.
Dấu môi ấm áp ở trên trán làm tay Hàn Dạng dừng lại, ngẩng đầu nhìn hắn.
Hách Liên Tình như không có chuyện gì xảy ra mà thu tay về, ánh mắt nhìn xung quanh.
Hàn Dạng cười nhẹ, đè ép vạt áo, lui lại hai bước nhìn một chút, liền từ trong tủ quần áo lấy ra áo khoác đưa cho Hách Liên Tình mặc vào.
Hách Liên Tình tùy ý cậu thao túng, phối hợp giơ tay.
"Tốt!" Hàn Dạng sửa sang lại cổ áo, đi quanh hắn vài vòng, hài lòng gật đầu, "Phi thường soái!!"
Khăn quàng cổ đeo vào trên người Hách Liên Tình xác thực rất tuấn tú. Vóc người hắn kiên nghị, khí chất xuất chúng, lúc thường âu phục giày da đã cực kì có khí chất, bây giờ mặc vào áo ba
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!