Chương 20: Thư kí bên người tổng giám đốc, miễn huấn luyện, trực tiếp tiếp nhận cương vị

Sau đó mỗi ngày Hàn Dạng đều đến Y Quán của Trần Thanh Thanh châm cứu, Hách Liên Tình trừ phi là bận đến nỗi không thể phân thân, nếu không thì mỗi ngày đều đi với cậu.

Hách Liên Tình học xoa bóp rất nhanh, ngay cả Trần Thanh Thanh cũng khoe hắn rất có thiên phú, Hách Liên Tình biểu hiện ra một mặt khiêm tốn hiếm thấy. Hàn Dạng ở một bên mặt không cảm xúc, trong lòng lại khinh bỉ tới tận trời. Hách Liên Tình căn bản không phải có thiên phú, hoàn toàn là ở trên người cậu luyện ra được!!!

Hôm nay tan học Hàn Dạng cùng bọn người Xá Trường đi xuống lầu, Xá Trường đề nghị nói, "Nghe nói nhà hàng Đông Môn Tân mở tiệc buffet, chúng ta tìm thời gian đi ăn đi, trước khi thi phải ăn một bữa cho đã mới được!"

"Hay là ngày mai đi?" Lão nhị nói.

"Được đó! Đều là cún FA cả mà." Lão tứ nói.

"Lời này không đúng, A Dạng đâu có giống chúng ta." Lão nhị sửa cho hắn.

"A Dạng đem em dâu tới đi, cậu mỗi ngày đều về nhà làm cơm, sắp thành thê nô rồi!" Xá Trường nói.

"Đúng đó, tốt xấu gì cũng cho chúng ta gặp gỡ chứ!" Lão tứ ồn ào.

Chuyện Hàn Dạng có đối tượng anh em trong kí túc xá đều biết, dù sao cậu chuyển ra ngoài đã một thời gian rồi, mà tất cả mọi người đều chưa từng thấy Hách Liên Tình, vẫn cứ cho là một cô nàng khả ái.

Thấy bọn họ hứng thú cao như vậy, Hàn Dạng không muốn làm mất hứng, suy nghĩ một chút nói, "Đêm nay tôi về hỏi hắn có rảnh rỗi hay không, công ty mấy ngày nay khá bận."

"Ồ?! Em dâu đã đi làm?" Xá Trường kinh ngạc.

"Hoá ra là ngự tỷ chứ không phải manh muội sao?" Lão tứ hỏi.

"Chẳng trách…" Lão nhị ám muội mà nhìn xuống hôn ngân trên cổ Hàn Dạng, "Người ngự tỷ này có chút mãnh a!"

Vết tích trên cổ là Hách Liên Tình đêm qua lưu lại, từ khi hai người xác định quan hệ, hắn cứ như thuộc giống chó không bằng, lúc nào cũng lưu lại các loại kí hiệu trên người Hàn Dạng, còn kém việc không dùng hàm răng cắn xuống tên "Hách Liên đại gia" thôi.

Bên tai Hàn Dạng ửng đỏ, ho nhẹ một chút che giấu lúng túng, kéo lại cổ áo khoác, mới nói, "Kỳ thực cũng không phải ngự tỷ."

"Không phải ngự tỷ?" Lão tứ hỏi, "Cho nên vẫn là manh muội tử?"

"Tôi đã nói rồi, A Dạng không giống như là yêu thích ngự…"

"Ừm, hắn là nam." Hàn Dạng lên tiếng đánh gãy bọn họ.

Tập thể trầm mặc một chút, mấy giây sau khiếp sợ hô to một tiếng, "WTF?!!"

Hàn Dạng hài lòng nhìn bọn họ khiếp sợ, tâm tình phá lệ tốt hơn, "Tôi về hỏi rồi cho các cậu câu trả lời, đi trước." Nói xong đi về một hướng khác, cổng trường học cùng ký túc xá không cùng một phương hướng.

Cậu đi rồi tập thể mới lấy lại tinh thần, trăm miệng một lời mà nói, "CMN đây là đi đầu thời đại sao!!"

Hàn Dạng ra đến cổng trường học liền thấy xe Hách Liên Tình đã chờ ở nơi đó. Cậu nhanh chóng đi qua, mở cửa xe bước vào.

Trong xe mở hệ thống sưởi, Hàn Dạng lật lật cổ áo, "Chờ lâu không?"

"Vừa tới, khăn quàng cổ của em đâu?" Hách Liên Tình hỏi, sáng sớm lúc ra khỏi cửa đã đưa khăn quàng cổ cho Hàn Dạng.

"Ở trong balo, phòng học không lạnh nên không có choàng." Hàn Dạng thấy hắn khẽ cau mày, nói sang chuyện khác, "Đêm nay anh muốn ăn cái gì?"

"Bị cảm thì đừng cọ cọ nước mũi lên người anh." Hách Liên Tình đối với chuyện cậu đánh trống lảng sang chuyện khác cười lạnh một tiếng.

Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Vưu Vật

- Nhi Hỉ Ngôn Tình, Sủng Nàng Dâu Cực Phẩm Ngôn Tình, Sủng "… Chỉ một lần thôi mà, không cần tính toán như thế đi." Hàn Dạng sờ sờ mũi. Lần trước cảm mạo, lúc ngủ cậu không cẩn thận đem nước mũi cọ lên ngực Hách Liên Tình, nhờ chuyện này mà Hách Liên Tình cứ có cơ hội liền cười nhạo cậu.

Hách Liên Tình không nói gì, lấy tay chỉnh nhiệt độ máy điều hòa không khí cao lên một chút.

Đến tối lúc ăn cơm, Hàn Dạng nhắc đến chuyện liên hoan cùng bọn Xá Trường, Hách Liên Tình vừa nghe cả người liền mất hứng, mặt tối sầm lại nói, "Lần trước còn không đau đủ có đúng không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!