Hàn Dạng ở toilet rửa mặt, tối hôm qua dằn vặt lâu như vậy, cảm giác mồ hôi còn đọng trên người, toàn thân đều khó chịu. Lau nước dính trên mặt, Hàn Dạng vẫy vẫy tay, kéo cửa đi ra ngoài.
Hàn Dạng mới bước được hai bước đột nhiên bị người ôm ngang lên, cậu khẽ hô một tiếng, liền nghe Hách Liên Tình nói, "Ồn ào cái gì?"
"Anh… Trước tiên thả em xuống dưới đã." Hàn Dạng nhỏ giọng nói.
"Anh còn không ghét bỏ em, em ngược lại ghét bỏ anh như vậy." Hách Liên Tình nói.
"… Em không có ý này." Hàn Dạng nói.
"Vậy thì câm miệng." Hách Liên Tình nói.
"………" Thôi, cậu cũng lười nói.
Ngồi trở lại trên giường, Hàn Dạng chú ý trên chân Hách Liên Tình mang dép, tò mò hỏi, "Dép ở đâu vậy?"
"Mua." Hách Liên Tình nói.
"Mua lúc nào?" Cậu đi toilet cũng mới 2,3 phút.
"Lúc em ngủ." Hách Liên Tình rót chén nước đưa cho cậu.
"………" Hàn Dạng câm nín, có dép mà không nói với mình, để cho mình mượn dép của hắn, ngoại trừ Hách Liên Tình thì chẳng ai vào đây.
Thấy Hàn Dạng không có uống nước, Hách Liên Tình cầm lấy tay cậu nhét cái cốc vào, trào phúng nói, "Tay em đau hay bụng em đau? Còn muốn anh uy em uống sao?"
"Không có." Hàn Dạng lắc đầu một cái.
Hách Liên Tình hừ một tiếng, nghĩ thầm em thực ra muốn tôi uy đúng không, tôi cũng nên rộng lượng a.
Bất quá hắn không có cơ hội bày tỏ sự rộng lượng của mình.
Hàn Dạng phát hiện qua một buổi tối độ chấp nhận của chính mình đối với sự độc miệng của Hách Liên Tình cao hơn một chút. Cậu bưng cốc đưa lên mép, liền thấy Hách Liên Tình dùng chân đem thùng rác bên giường dời qua, đạp mở cái nắp, nói, "Trước tiên súc miệng cái đã."
Tối hôm qua ói quá nhiều lần, lúc này Hàn Dạng cảm giác trong miệng quả thật có chút đắng chát. Kinh ngạc với sự tỉ mỉ của Hách Liên Tình, Hàn Dạng nghe lời mà dùng nước ấm trong cốc để súc miệng, quả nhiên dễ chịu hơn nhiều.
Hách Liên Tình cầm lấy cái ly trong tay cậu đem nước còn dư lại đến toilet, đổi cốc khác rót nước cho cậu lần nữa, "Uống một chút."
"Cảm ơn." Hàn Dạng nhận lấy cốc, nước ấm chảy vào trong dạ dày, làm cho cậu thư thái không ít.
"Anh ra ngoài mua cho em chút cháo, có việc thì bấm chuông ở đầu giường." Hách Liên Tình nói rồi liền muốn đi ra ngoài, Hàn Dạng liền vội vàng kéo hắn, "Không cần làm phiền, em không đói bụng."
Hách Liên Tình quay đầu lại nhìn cậu, ánh mắt chuyển xuống bàn tay đang kéo lấy chính mình, "Buông tay."
Hàn Dạng lập tức buông ra, Hách Liên Tình nói câu "Ngoan ngoãn chờ" liền rời khỏi phòng bệnh.
Sau khi hắn rời khỏi, Hàn Dạng nhìn đồng hồ, phát hiện đã hơn 4 giờ sáng.
"Này đi chỗ nào mua cháo a…" Hàn Dạng lầm bầm, có chút nhàm chán dựa vào giường, lấy chăn che lại chân.
Lúc cậu chờ Hách Liên Tình thì có y tá đến kiểm tra phòng, thấy cậu tỉnh liền hỏi thăm tình huống thân thể.
"Ồ, vị tiên sinh lúc trước đưa cậu đến kia đâu? Về rồi sao?" Y tá hỏi.
"Hắn đi ra ngoài mua đồ." Hàn Dạng biết người cô hỏi là Hách Liên Tình, suy nghĩ một chút liền hỏi, "Xin hỏi cô có biết gần đây có tiệm cháo nào không?"
"Cách bệnh viện không xa có một tiệm cháo mở suốt 24h." Y tá hiểu rõ, "Người đó là đi mua cháo cho cậu đi? Như vậy vừa vặn cậu có thể ăn chút cháo rồi uống thuốc. Nói ra thì người đó đối với cậu thật là tốt a, trông coi cả buổi tối, lúc tôi kiểm tra phòng còn nhìn thấy người ta giúp cậu lau mồ hôi mấy lần nữa đó."
Y tá đi rồi, Hàn Dạng ở trên giường phát ngốc. Cậu biết Hách Liên Tình luôn ở bên cạnh trông coi, thế nhưng chuyện như vậy từ trong miệng của người khác nghe cũng có cảm giác không giống lắm, cụ thể không giống ở nơi nào cậu cũng không nói ra được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!