Chuyển ngữ: Vickiee Lương Biên tập: Loyal Pang Nhìn chăm chăm vào phụ nhân ung dung diụ dàng khiến lòng người sinh ra cảm tình kia, người trung niên chần chờ hỏi: "Ngươi là Phùng Uyển thê tử của Triệu Tuấn đó sao?"
"Dạ"
Người trung niên kia kịp phản ứng, ông tiến lên một bước, nhẹ đỡ lấy Phùng Uyển đang nhún chào chưa đứng dậy, cười ha ha nói: "Thì ra là Triệu phu nhân."
Ông cười cười, ánh mắt lại nhìn thấy dấu chân dính bùn đất nhạt trên người Phùng Uyển. Người trung niên thu hồi nụ cười, cũng không quay đầu lại nói: "A Nhã, vì sao lại đá Triệu phu nhân?"
Hỏi hai câu, không đợi được A Nhã trả lời, người trung niên quay đầu trợn mắt nhìn ả, quát lạnh: "Ương ngạnh như thế, cẩn thận không ai thèm lấy!"
Thấy A Nhã vẫn cúi đầu không nói lời nào, người trung niên liếc nhìn Phùng Vân một cái, nhìn trang sức mỹ nhân trên người ả, người trung niên hỏi: "Nàng ta là ai?"
Một cung tỳ đáp: "Nàng là Phùng mỹ nhân mới được bệ hạ sắc phong"
Người trung niên nhìn sắc mặt Phùng Vân càng ngày càng trắng nói: "Triệu phu nhân là đại tỷ của ngươi?"
Phùng Vân mặc dù là mỹ nhân trong cung, có thể tự do ra vào cung cấm nhưng trước mặt vị quý nhân này lại không là gì cả. Ả vội vàng cúi người, nhỏ giọng nói: "Dạ"
Người trung niên nói hờ hững "Làm muội muội thì nên biết đến hai chữ tôn trọng."
Lời này không hề nhẹ.
Phùng Vân trắng mặt lắp bắp đáp: "Dạ"
Người trung niên lại chuyển sang Phùng Uyển, thở dài một tiếng, ông phất tay nói: "Mang đến đây."
Một người hầu tiến lên.
Ông nhận lấy túi lụa người hầu đưa đến, cầm đưa tới trước mặt Phùng Uyển, người trung niên nói ôn hòa lễ độ: "Phu nhân đến hoàng cung lại bị kinh sợ, đây là an ủi, kính xin phu nhân nhận lấy."
Giọng điệu kiên định không cho cự tuyệt.
Phùng Uyển nhận bằng hai tay, cung kính tạ ơn.
Người trung niên lúc này mới chậm rãi rời đi.
Ông vừa đi xa, A Nhã liền hành động, vọt tới trước mặt Phùng Uyển, ả không khách khí hỏi: "Ngươi là ai? Vì sao Đại cữu cữu của ta cũng lên tiếng thay ngươi?"
Phùng Uyển như cũng ngỡ ngàng, nàng sững sờ lắc đầu.
Một cung tỳ lớn tuổi liền chạy đến phía sau A Nhã, rỉ tai ả mấy câu.
Sau khi A Nhã nghe xong, sắc mặt thay đổi. Ả trừng mắt liếc Phùng Vân, giọng the thé nói: "Phùng mỹ nhân cũng giỏi lắm, đẩy ta ra chịu trận!" A Nhã vội vàng quay đầu kêu lên "Chúng ta đi!"
Cho đến khi lên xe ngựa, A Nhã vẫn còn lườm Phùng Vân và Phùng Uyển mỗi người một cái.
Phùng Vân ngơ ngác đứng ngây ra đó, mặt trắng bệch, một lúc lâu sau cũng không có phản ứng gì.
Một lúc sau, ả mới hét lên một tiếng, vọt đến trước mặt Phùng Uyển.
Nhìn Phùng Vân vung tay lên muốn đánh mình, Phùng Uyển không lùi mà tiến đến, nàng lạnh lùng nhìn Phùng Vân giễu cợt, chậm rãi nói: "Phùng mỹ nhân, ngươi còn muốn đánh ta sao?"
Từ "còn" này được nàng nhấn mạnh. Phùng Vân vung tay lên, nghiến răng nghe kèn két, cái tát kia lại không thể vung ra.
Phùng Uyển rũ mắt, nói thản nhiên: "Ta nói này Phùng mỹ nhân, việc cấp bách là phải bò lên trên. Đối với vị tỷ tỷ như ta, ngươi vẫn chưa chịu buông tha sao?" Nàng nhìn Phùng Vân, từ từ nói: "Coi chừng vì việc nhỏ mà lỡ việc lớn!"
Câu nói sau cùng vừa nói ra, sắc mặt Phùng Vân lập tức thay đổi.
Phùng Uyển tinh tế thưởng thắc sắc mặt ả, cười khẩy một tiếng, ngồi lên xe ngựa nói: "Đi thôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!