Chương 49: Ly gián

Sau khi dạo qua một vòng, Phùng Vân ngồi xuống để cung tỳ vấn tóc cho ả.

Nhìn vào gương đồng, nhìn bóng dáng như hoa như nguyệt của mình, Phùng Vân cười xinh đẹp, nói với thái giám đang đứng bên cạnh: "Nhìn thử xem, vẫn còn đứng trong sân sao?"

"Dạ."

Chỉ một lát sau, thái giám này đã cung kính bẩm báo: "Triệu phu nhân vẫn còn đứng đó."

Phùng Vân thỏa mãn cười một tiếng "Ta có hẹn với A Nhã, sẽ ở lại khá lâu. Nếu như đại tỷ ta có hỏi, ngươi cứ có sao nói vậy cho ta."

"Dạ."

Sau khi trang điểm xong xuôi, ả nhìn mình trong gương đồng một lần, rồi đứng lên nói: "Đi thôi."

Phùng Vân đi ra bằng cửa khác, không hề chạm mặt Phùng Uyển.

Phùng Uyển lẳng lặng đứng trong sân dưới ánh mắt của bao người, nàng đoán canh giờ, bước lên mấy bước.

Nàng vừa di chuyển thì thái giám cũng chậm rãi bước ra, nhìn chằm chằm vào Phùng Uyển, thái giám nói: "Triệu phu nhân, Phùng mỹ nhân có việc phải ra ngoài. Phu nhân muốn chờ ở đây tiếp hay về phủ?"

Phùng Uyển rũ mắt, dịu dàng nói: "Về phủ."

"Được rồi, chúng nô tài xin tiễn Triệu phu nhân."

Thái giám này đưa Phùng Uyển lên xe ngựa rồi xoay người rời đi. Y vừa đi, ngự phu liền hạ giọng hỏi: "Phu nhân, sắc mặt của thái giám này thay đổi nhanh thật!"

Phùng Uyển cười cười, rũ mắt nói: "Đi thôi."

"Dạ, dạ."

Xe ngựa chuyển hướng rời khỏi cung.

Lúc xuất cung, còn có xe ngựa của mấy thái giám lo việc ngoài cung, nghe thấy tiếng bánh xe đằng sau, có mấy người ngoảnh đầu lại nhìn.

Vừa nhìn, họ lập tức tránh sang bên đường.

Tất nhiên, xe ngựa của Phùng Uyển cũng tránh sang bên.

Xe ngựa chạy ào ào đến.

Nghe tiếng xe ngựa vọt tới, nhìn thấy cát bụi mịt mù đầy trời nhưng Phùng Uyển vẫn không cúi đầu.

Nàng thản nhiên mở to mắt, yên lặng nhìn cảnh tượng quen thuộc này.

Xe ngựa càng lúc càng tới gần.

Khi đoàn xe chạy đến trước mặt Phùng Uyển, nàng nghe rõ tiếng Phùng Vân: "Khoan đã!"

Giọng nói của ả vừa vang lên, tất cả xe ngựa đều đi chậm lại. Trong xe ngựa đầu tiên, một thiếu nữ vươn đầu ra.

Thiếu nữ này chừng mười lăm tuổi, làn da trắng như tuyết, mắt to môi mỏng, gò má cao, chân mày đậm, màu mắt hơi nhạt hơn người bình thường, tròng trắng nhiều, khi trừng mắt nhìn kẻ khác chỉ còn lại tròng trắng, vì vậy, ánh mắt tương đối dữ tợn.

Chính là vị cố nhân mà Phùng Uyển đã từng gặp trên đường tới Đô Thành.

Thiếu nữ nhìn về phía sau, lên tiếng: "A Vân, sao vậy?"

Cung tỳ của Phùng Vân tiến lên đỡ ả xuống xe ngựa, ả cười tươi rói mà ác độc, lại vô cùng xinh đẹp, còn cố ý tỏ vẻ ưu nhã đi đến trước mặt Phùng Uyển. Phùng Vân cười nói: "A Nhã, đây chính là vị đại tỷ kia."

Nhìn vị công chúa đang đi đến từ phía sau, Phùng Vân nói: "A Nhã, muội nhìn xem, đại tỷ của ta có ung dung quý phái, khiến người ta như được tắm gió xuân không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!