Chương 45: Tâm ý

Phùng Uyển chớp chớp mắt, hỏi với vẻ hơi mơ hồ: "Nếu là nhìn lầm thật, khi tiểu phụ nhân bò đến dưới bàn hương sờ soạng lung tung, lẽ nào sẽ bị quan gia trách tội, hay bị các đại sư từ bi trách tội?"

Lời này của nàng nói đến điểm quan trọng, dù nàng có nhầm đi nữa, nếu như chúng tăng trong Lưu Nguyên tự vốn là cao tăng, nàng làm những chuyện này cũng chẳng hề hấn gì, sẽ không bị trách tội, sẽ không tự rước họa vào thân.

Phụ nhân trung niên kia im lặng.

Trong lúc phụ nhân đó im lặng, vài ánh mắt cũng liếc về phía bà ta, chờ bà ta lên tiếng.

Tứ công chúa vẫn luôn bất mãn lườm Phùng Uyển, lúc này cũng ngoan ngoãn đứng sang bên, không dám hé môi.

Một lúc lau sau, phụ nhân trung niên kia chợt nở nụ cười, bà ôn hòa hiền hậu nói: "Hay cho bốn chữ "Tâm không thể tĩnh" này, ta phải thưởng cho ngươi mới được."

Trong lúc Tứ công chúa dẩu miệng lên, một bàn tay được chăm sóc kỹ lưỡng như thể tay thiếu nữ mười tám vươn ra từ trong xe ngựa, phụ nhân trung niên nói: "Nhạ nhi, thưởng cái hộp này cho phu nhân có lòng dạ tốt kia đi."

"Dạ."

Tỳ nữ Nhạ nhi cung kính nhận lấy, đi tới trước mặt Phùng Uyển, "Phu nhân nhà ta thưởng cho ngươi."

Phùng Uyển còn đang do dự, Tứ công chúa chợt quát ầm lên, "Bảo ngươi cầm thì cứ cầm đi. Hừ!" Giọng điệu vô cùng mất kiên nhẫn.

Phùng Uyển rũ mắt, nàng đưa tay nhận lấy hộp gỗ kia. Khoan hãy nói, mặc dù cái hộp gỗ này không lớn, nhưng không hề nhẹ chút nào.

Ngay khi nàng vừa cầm lấy, phụ nhân trung niên kia đã ra lệnh: "Đi thôi."

Trong lúc Phùng Uyển nhẹ nhàng thi lễ, mấy chiếc xe ngựa đồng thời chạy đi rời khỏi tầm mắt cùa nàng.

Nhưng Tứ công chúa vẫn đứng yên đó.

Nàng ta còn đang nhìn chằm chằm vào Phùng Uyển, thấy nàng giữ cái hộp này, lại cất cao giọng: "Này, món nợ của ta và ngươi vẫn còn chưa xong đâu!"

Nàng tiến lại gần, giơ tay phải lên, chuôi roi khảm vàng chỉ thẳng vào mắt Phùng Uyển, "Nói! Quan hệ giữa ngươi và Vệ lang là gì?"

Lần này, nàng vừa dứt lời, một giọng nói khàn khàn mị hoặc mang vẻ lười biếng chợt vang lên, "Công chúa quan tâm, sao không hỏi chính ta?"

Tiếng nói này là của Vệ Tử Dương.

Tứ công chúa quay ngoắt đầu lại.

Phùng Uyển cũng ngẩng đầu nhìn.

Vừa thấy được chàng, Tứ công chúa đột nhiên bĩu môi, khóc òa lên. Nàng ta dùng tay áo lau qua loa khóe mắt, ủ rũ chất vấn: "Tại sao huynh lại đối xử với ta như vậy?" Nàng là người bộp chộp, hỏi một câu liền nhảy xuống ngựa, vọt tới trước mặt Vệ Tử Dương. Tứ công chúa túm lấy tay áo chàng, nước mắt rơi như mưa, nói: "Tại sao huynh lại đánh ngất ta? Đánh ngất ta rồi, còn không đích thân đưa ta về nhà.

Vệ lang, huynh thật nhẫn tâm!"

Vệ Tử Dương nhíu mày, chậm rãi gỡ ngón tay Tứ công chúa ra. Sau đó, chàng không hề quay đầu lại mà đi về phía Phùng Uyển.

Trong ánh mắt vừa tức vừa hận của Tứ công chúa, chàng liếc mắt nhìn chằm chằm Phùng Uyển, duỗi tay phải ra, vô cùng dứt khoát vô cùng nhanh nhẹn đoạt lấy hộp gỗ kia trong tay nàng. Nhét hộp gỗ vào trong ngực, Vệ Tử Dương nói với vẻ uể oải: "Có được đồ tốt trước phủ ta, há có thể không có phần của ta?"

Dứt lời, chàng từ từ trở về bên cạnh Tứ công chúa.

Cúi đầu nhìn chằm chằm vào Tứ công chúa nước mắt lưng tròng, Vệ Tử Dương đưa tay ra, nhẹ nhàng vuốt ve khóe mắt Tứ công chúa. Trong lúc đó nàng ta đỏ bừng cả mặt, sau khi lau đi một giọt nước mắt, Vệ Tử Dương đột ngột cất tiếng: "Người đâu!"

"Dạ."

"Đưa công chúa về."

"Dạ."

Mấy hộ vệ tiến lên, nửa đẩy nửa kéo công chúa đang xấu hổ vui mừng nhìn chăm chăm vào Vệ Tử Dương.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!