Phùng Vân nhìn theo bóng dáng phong thái hiên ngang của Triệu Tuấn đang dần rời đi. Khi ả thu hồi ánh nhìn thì thấy ánh mắt lẳng lặng của Phùng Uyển. Phùng Vân chột dạ, ngay lập tức liền bĩu môi lẩm bẩm: "Đại tỷ tỷ, sao tỷ nhìn muội như vậy?" Ả đảo mắt lại nói: "Vốn nghe nói đại tỷ phu từng bị thương, giờ trông huynh ấy cũng rất khỏe mạnh!"
Lời giải thích này thật đúng là giấu đầu hở đuôi.
Phùng Vân cũng không muốn để Phùng Uyển suy nghĩ nhiều, ôm cánh tay nàng ra sức lay lay, "Đại tỷ tỷ, đại tỷ tỷ, tỷ không biết mọi người nhớ tỷ nhiều đến mức đâu. Hì hì."
Nhớ nàng sao?
Phùng Uyển cười nhạt. Lúc này, Phùng Vân còn nói thêm: "Sau khi tỷ gả đi, phụ thân luôn nhớ đến tỷ. Đại tỷ tỷ cũng thật là, một năm rưỡi rồi cũng chưa từng về thăm nhà."
Về thăm nhà gì chứ? Sở thích lớn nhất của phụ thân, chính là dùng những tiền tài từ của hồi môn của mẫu thân nàng để cưới kiều thê, nạp mĩ thiếp. Biết rõ mẫu thân bệnh nặng, chẳng những cách ly không ẹ con nàng gặp mặt, còn nhanh chóng gả nàng đi. Không phải là ông ta sợ mẫu thân để đồ cưới lại cho nàng sao? Giờ đây nhìn thấy Triệu lang phát triển không tệ, lại phái Vân Nương đến đây.
Đương nhiên, Vân Nương mà phụ thân thương yêu nhất, không đến đây để làm thiếp.
Phùng Uyển chậm rãi quay đầu đi.
Nàng lẳng lặng nhìn chằm chằm Phùng Vân
Có lẽ ánh mắt của nàng quá mức sắc bén, khiến ánh mắt Phùng Vân cũng phải trốn tránh, lắp bắp hỏi: "Đại tỷ tỷ?"
Phùng Uyển vẫn tiếp tục nhìn chằm chằm nàng ta.
Khi mồ hôi trên trán Phùng Vân lặng lẽ thấm ra, đôi môi Phùng Uyển mới hé mở cất lời: "Vân Nương, muội cũng sắp mười sáu rồi?"
Phùng Vân thật không ngờ nàng lại đột nhiên hỏi tuổi mình, không khỏi miễn cưỡng cười hì hì nói:"Đúng vậy, đại tỷ tỷ thật để tâm."
Phùng Uyển lẳng lặng nhìn nàng. Nghe thấy Phùng Vân cười hì hì, sắc mặt nàng không thay đổi chỉ chậm rãi nói:"Mười sáu tuổi, cũng đã có thể lập gia đình rồi."
Một lời vừa nói ra, sắc mặt Phùng Vân đã trở nên tái nhợt. Ả vừa nghi ngờ vừa hoảng sợ nhìn Phùng Uyển, thầm nghĩ: Tỷ ấy đã biết cái gì? Tỷ ấy muốn nói gì?
Lúc này, Phùng Uyển xoay người sang chỗ khác.
Nàng chậm rãi bước đi đến dưới một gốc cây đào, đưa tay hái một đóa hoa, giọng nói Phùng Uyển rõ ràng mà lại như xa xôi truyền đến,"Vân Nương xinh đẹp như hoa, mũi chuẩn cao đẹp như ngọc quản*, môi dày mọng nước như hồng ngọc, chính là tướng quý nhân…… Tỷ theo dị nhân học tướng thuật cũng đã được một năm, nhưng đây lại là lần đầu tiên nhìn thấy người có quý tướng chân chính."
(*ngọc quản
Image
-> nếu tưởng tượng nó như mũi thì cũng là một dạng mũi đệp:3)
Phùng Vân đáng thương, cuộc sống của nàng ta cho tới bây giờ đều gói gọn trong một thế giới nho nhỏ, làm sao từng nghe qua loại ca ngợi như thế, khẳng định như thế? Trong khoảng thời gian ngắn, cả gương mặt nàng ta đều đỏ lên.
Giọng nói của Phùng Uyển vang lên như nước chảy róc rách,"Mấy ngày nữa, Ngũ điện hạ sẽ đến đây."
Nàng chậm rãi quay đầu, lẳng lặng nhìn Phùng Vân, mỉm cười nói:"Vân Nương có cần đại tỷ tỷ giúp muội một tay không?"
Môi Phùng Vân cứ mấp máy rồi lại mấp máy, một hồi lâu mới run giọng nói:"Muội, muội thực sự có tướng quý nhân?"
Vào thời này, đạo tướng thuật bói toán đều được người người hết lòng tin theo. Hơn nữa, người hiểu rõ tướng thuật bói toán đều có trường phái, sẽ không dễ dàng truyền lại cho thế nhân, ở dân gian cũng rất hiếm gặp.
Phùng Uyển gật gật đầu.
Phùng Vân lập tức trở nên kích động. Hai mắt ả sáng rỡ, vui mừng đến liên tục đixoay tròn,"Ta là quý nhân? Ta là quý nhân? Ta là quý nhân!"
Liên tục lầm bầm vài tiếng, ả vọt tới trước mặt Phùng Uyển, nắm tay nàng vội vàng nói:"Tất cả đều nghe sắp xếp của tỷ tỷ!"
Phùng Uyển cười cười, cúi đầu nói:"Bình tĩnh đã. Chuyện liên quan đến thiên cơ, không thể khinh thường."
Phùng Vân liên tục gật đầu. Ả nắm chặt tay Phùng Uyển, lòng bàn tay đã sớm ẩm ướt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!